Vietnam Single Tim Ban Bon Phuong  


HOME  -  FORUM  -  REGISTER  -  MY ACCOUNT  -  NEW  PHOTOS  -  BROWSE  -  SEARCH  -  POEM  -  ECARD  -  FAQ  -  NCTT  -  CONTACT



Diễn Đàn
 Những chủ đề mới nhất
 Những góp ư mới nhất
 Những chủ đề chưa góp ư

 
NCTT Những chủ đề mới nhất

NCTT Những góp ư mới nhất
NCTT Website


Who is Online
 

 

Forum > Tâm sự của bạn >> VIẾT ĐỂ LÀM G̀ ? by đăng sơn.Fr

 Bấm vào đây để góp ư kiến

 dangsonfr
 guest

 ID 21452
 3/23/2007



VIẾT ĐỂ LÀM G̀ ? by đăng sơn.Fr
  Thong bao bai viet spam den webmaster  edit -sua doi, thay doi  post reply - goy y kien
**



1. VIẾT ĐỂ LÀM G̀ ?
Đăng sơn. France.



Câu chuyện đáng lẽ đă chấm dứt khi trời về sáng. Ông bạn quay sang hỏi tôi :

- Cậu vẫn c̣n viết lách chứ ? Viết để làm ǵ và cho ai đọc ?

Câu hỏi này đáng lẽ không hấp dẫn tôi cho lắm v́ nó quá cũ kỹ từ cái thời non dại,khi mà tôi đi ngang hàng sách báo,mắt ngắm nh́n những tựa đề và những h́nh ảnh rực rỡ trên b́a cứng ,chúng cho tôi cái cảm tưởng đang đứng trước những cánh cửa mà bên trong là những phần đời mời gọi sự ṭ ṃ,háo hức nơi ḿnh.
Thửơ ấy món quà mà tôi thích được nhận nhất dĩ nhiên là quyển sách.Những ḍng chữ,những trang giấy thơm mùi mực đă đưa tôi vào thế giới mà tôi biết ḿnh phải sống rất lâu và sống đến 5.6 lần hơn thực tại cũng chưa học hết và đủ hiểu về cuộc đời và những biến chuyển chung quanh của nó.Và tôi viết…chập chững như đứa trẻ chịu khó tập đi,vấp ngă và thèm chạy tung tăng trên cánh đồng cỏ.

Đă bao lần, các nhà văn đă thành danh đặt câu hỏi trên với họ trên những trang giấy.Tôi viết ǵ,viết cho ai ? Tôi đă sung sướng t́m một chỗ ngồi ấm áp trong đêm để đọc với những cảm thông dịu dàng nhất .Cho đến khi đầu óc và phản lưng mỏi nhừ,tôi rời bàn đọc với ư nghĩ ‘’ Tôi sẽ tiếp tục đọc,cảm nhận và viết,viết về nhũng điều tốt lành nhất như một sự chia sẻ với người đang đọc ḍng chữ này.



2. ĐỌC, CẢM NGHĨ VÀ…VIẾT




Đời sống máy móc v́ chúng ta có quá nhiều tiện nghi bao quanh.Những cái Có cứ thế chất chồng lên nhau : Những nút tắt bật tí tách của đèn đóm,máy móc trong khoảng diện tích nhỏ bé,những màn h́nh nhả liên tục sự chuyển động trên thế giới.Những tủ lạnh mà trong bụng có những thứ đă bị bỏ quên v́ thừa thăi no đầy….
Nhiều,nhiều cho đến nỗi có lúc ta không thèm đếm nữa những thứ ta đă tích trữ- v́ cần thiết,v́ ham muốn,cám dỗ -

Cho đến một lúc nào đó,nỗi thừa mứa ập ùa đến đánh thức ta dậy.Loay hoay đi tới, đi lui với ư nghĩ thảng hoặc ‘’ Đă vậy,sao ta vẫn c̣n thấy thiếu.Lạ thật ! Thiếu cái ǵ mà ta mơ hồ lưng lững ? ‘’

Tự đặt câu hỏi – Không ai trả lời.Có ai nghe tiếng ta đâu mà trả lời,trả vốn ? Nhiều khi câu trả lời đă nằm sẵn,núp bóng ngay trong dấu hỏi.
Ta thiếu nhiều thứ lắm ( Lại nhiều thứ ! ) Cái Thiếu sững sờ,to lớn nhất đă nằm sẵn trong đầu óc ḿnh .Nó lăng đăng như sương mù giữa trời đông.
Sự suy tưởng từ đầu óc có phải là cái’’ có’’ và’’ không’’ của tâm hồn
không ?

Một khi đă định h́nh được cái ta có và không có th́ ta buột miệng cười thầm với ḿnh « Ah ! Ah ! Sự trống rỗng của tâm hồn đă làm ta lơ lững,buồn bă bên cạnh những ràng buột thừa thăi của vật chất. » .

Từ đó,cái ta của con người thèm đọc,những quyển sách,những tờ báo đầy ấp ḍng chữ có thể giúp ta kết nạp thêm những điều ḿnh thiếu.Một bài thơ hay cũng có thể khiến ta lâng lâng niềm cảm súc-Có thể ép phê hơn hai ly Whisky thứ dữ - Một áng văn trong sáng trong sự tự tin,vững mạnh trong cách lư luận cũng có thể giúp ta khởi đầu một ngày đẹp và hưng phấn.

Không biết từ thời nào, đă có người nói ‘’ Nghệ thuật không thể nuôi bao tử ta,nhưng nó có thể làm cuộc đời ta đẹp ‘’
Thật vậy ư ? Cũng có khi người làm nghệ thuật ( sau bao nhiêu năm tháng kiên tŕ sáng tạo ) có thể nuôi ḿnh bằng chính những tác phẩm của ḿnh.Sự Có thể và Không thể đó là những trường hợp khác mà chúng ta sẽ có dịp đề cập ở những bài sau ….

Để đáp ứng cái đói khát của tâm hồn,tôi đă t́m ra phương thế : T́m sách đọc,cảm nghĩ,suy tưởng và thử viết.
Viết trong nỗi lặng thinh nhất như một đối diện thử thách với chính ḿnh.
Ăn một bụng cho cái bao tử để ḿnh yên ổn đọc và viết.Uống một ngụm trà,cà phê và ngồi vào bàn viết.Sướng chi bằng ? !



3. VIẾT VÀ PHẠM TỘI



- Này ông, ông đă đưa người đời thật vào truyện của ông mà không hỏi ư kiến và xin phép ai cả.Gan thật !
- ……
- Lỡ ông làm phật ư người ta th́ sao ?

Tôi đă ngơ ngác, chống chế một cách yếu ớt.
Phiên ṭa diễn ra tại một bàn ăn và tôi găi đầu,cố gắng lôi gă luật sư miễn phí trong tôi ra ánh sáng.Tôi viết truyện hồi nào đâu ? Những điều tôi đă viết rất ngắn ngủi là những mẫu chuyện lơm bơm,buồn vui trong cuộc đời .Con đường tôi đi ngang , đứng lại,ngồi xuống gặp những nhân vật, được nh́n họ,nghe họ nói và tôi mang họ về,sắp xếp vào một chỗ kín đáo trong cái kho hàng kư ức.Khi cần thiết để hư hoáy viết về một điều ǵ,tôi cẩn thận bưng một vài nhân vật ra, đánh bóng,chùi bụi rất kỹ lưỡng và đặt họ lên những trang giấy.

Là kẻ nhút nhát và cẩn thận,tôi luồn lách bịa cho họ những cái tên mà theo tôi rất đẹp.Tôi đặt họ tên Du,Phiên,Thụy thay cho tên Xoài,Bí, Ổi…
Tôi rất tử tế và tránh nói xấu họ qua cái nh́n lắm khi rất chủ quan của ḿnh…
V́ theo kinh nghiệm của những bậc cha ông, đàn anh đi trước với những hệ lụy trong cái viết của họ đối với những nhân vật sống ở ngoài đời và trong chuyện.Họ được cái chiếu cố của độc giả nạn nhân.Những lời buộc tội và sỉ vả rất tận t́nh kiểu « Sao ông kể thật về đời tư của tôi ? « Đúng là ông bêu xấu tôi trên mặt giấy ! ‘’. Đă có bao nhiêu người viết bị lôi thôi,bị kiện cáo về tội công kích,mạ lỵ . Ông thầy Hoàng hải Thủy của tôi đă có lúc che miệng cười ruồi nói về cái viết lách trong đời ông.Viết và lách như gă lái xe ôm đèo khách và biết tránh những con hẽm tối tăm đầy hiểm trắc…..
Có những quyển sách tôi đă đọc qua và có cảm tưởng tác giả khi viết xong rất ư là hỉ hả v́ trút được cái gánh nặng của tâm sự,v́ phần nào đă trả được cái uất ức từ bao năm tháng sau lưng .

Cái ǵ khiến người ta viết và viết trong một tâm trạng như thế nào ?

Và người đọc ? Nữ hay nam,họ im lặng chăm chú để nhập hồn vào điều được viết lên hay chỉ thờ ơ đọc như một cách để giết th́ giờ khi không có việc ǵ khác hay ho hơn để làm ?
Trên những chiếc xe bus,trong những pḥng chờ khám bệnh,tôi đă âm thầm nh́n ngắm những người ngồi đọc,một trang báo,những trang tạp chí…hoặc chăm chỉ hơn,người đọc chú tâm hết sức vào những ḍng chữ để đôi khi cho tôi thấy rơ cặp lông mày được châu lại ,vẻ suy nghĩ hoặc người đọc có khi mỉm cười,vu vơ một ḿnh.Cái thế giới chữ nghĩa tuy lặng tĩnh, âm thầm nhưng khi đến gần,ṭ ṃ dùng thời gian, đẩy cửa bước vào,ta sẽ khám phá được bao điều bất ngờ,thú vị trong tâm hồn.
Bên cạnh đó,có nhiều người ơ hờ,dững dưng ,xa lạ với trang sách báo.Họ nói với tôi ‘’ Th́ giờ đâu mà đọc.Chỉ tổ mỏi mắt,nhức đầu ! ‘’ .Họ đứng, ngồi trong những pḥng đợi,mặt mày nhăn nhó khó chịu,bồn chồn liếc vào mặt đồng hồ và lầm bầm v́ cái cảm giác lăng phí thời giờ vô ích trong lúc chờ đợi.Tôi buồn bă nh́n chồng tạp chí nằm ngổn ngang trước mặt họ và thầm chia buồn với chúng. Đâu có sao nhỉ,không đọc sách báo,người ta vẫn sống và biết đâu đầu óc được thảnh thơi hơn .Những ‘’ con mọt sách ‘’ có lắm lúc bị xem như kẻ yếu ớt,gàn dở với những điều họ đọc trong sách .Cổ nhân có nói
‘’ Người có thể đọc cả ngàn,cả triệu quyển sách nhưng nếu chẳng chiêm nghiệm và thực hành được điều ǵ để học hỏi th́ cũng vô bổ ! ‘’
Phải thế không ?

Gă luật sư của tôi coi bộ làm được việc sau khi cố hết sức biện hộ bênh vực nỗi niềm ‘’ đọc và viết ‘’.Hắn nghiêng đầu dặn ḍ tôi :
‘’ Ê ông ! Lần này thoát nạn v́ gặp người chịu nghe cái luận lư của tôi.Lần sau nên viết cẩn thận,tránh tỉ mỉ chi tiết về tính t́nh và thành phố,nơi trốn của
’’ các nạn nhân’’ .Họa sĩ vẽ chân dung rất khó,cũng như người chụp ảnh portrait,v́ ai cũng muốn thấy ḿnh đẹp trong h́nh.Nhớ nhé. ‘’

Tôi gật gù ra vẻ hiểu biết và phục thiện.Tự dưng trong đầu lóe lên ư nghĩ sẽ thử viết một vài chương về érotique.Ah ha ! Cái mục này chưa bao giờ ḿnh thử lửa.Biết đâu có nhiều người đọc và nhiệt liệt hưởng ứng.Những đề tài có vẻ đứng đắn,khô khan chỉ tổ làm độc giả nhức đầu,nhức óc.Sex là một đề tài hốt bạc của đời sống tạp chí.Thử xem.Có chết con ma nào đâu hả ?!


4. VIẾT ĐỂ.... TRẢ LỜI


Buổi trưa.Nhín ít th́ giờ tạt qua thăm cô em gái.Căn nhà,ngôi vườn sau những ngày tuyết trắng ngó ảm đạm quá. Cô em cười, móc cho mấy cái khi ra mở cổng.
- Đi đâu vậy ?.Làm phiền em hết coi phim.
- Chờ anh về hăy xem.Nói năng cho dịu dàng chút nghe.

Hơi ấm trong nhà thật dễ chịu.Cô em bữa nay đẹp hơn mọi lần tạt vào thăm.Ảnh ông chồng trên bàn thờ cũngthấy đẹp trai hơn b́nh thường.Hay tại bữa nay ḿnh vui nên mắt quáng gà ta ?

Con nhỏ đứng sừng sững,với tay tắt internet.Miệng huyên thuyên như sợ tôi bỏ chạy trốn :
- Hôm bữa có đọc mấy bài anh viết ở mạng.Thiệt t́nh,không hiểu nỗi chất lăng mạn của ông anh.Văn thật khác người.
- Khác chỗ nào,em gái ?
- Em không khoái cách viết của anh chút nào.Ở ngoài đời giống như ông cụ non,đạo mạo.Đọc bài cứ tưởng ông c̣n tuổi 20.
Tôi nhăn nhó :
- C̣n chi để chê không ?.Nghe xong anh đi d́a.Bye bye.

Cô đàn bà trẻ được trớn, phang thẳng :
- Cách viết của anh khó gần gũi.Không biết nói sao cho đúng đây.À à,Nó lăng mạn và có vẻ xa rời thực tế.

Cô nói một dọc dài đến khi mệt ngừng lại để tôi xen vào.Tôi ngây thơ cụ hỏi :
- Ủa !Em cũng chịu khó đọc bài anh ư ?
- Ừa.Đă đọc nhiều bài.Thơ t́nh yêu,đoản văn,tâm t́nh này nọ.Em chỉ thích đọc truyện viết về quê hương,nhà quê.Thấy gần gũi với tâm hồn ḿnh hơn.Chẳng hạn mấy bài viết này...
Nói xong,cô cầm lại cho tôi xem những tờ giấy vừa được in ra từ mẫu báo.Một vài truyện ngắn về tâm t́nh miền tây của một tác giả khoa bảng,có vợ đầm đang cùng nhau sinh sống ở quê hương.
Những ḍng chữ,ḍng thơ mộc mạc chân t́nh theo kiểu Sơn Nam,Hồ trường An.
Cô đọc thêm một vài câu thơ,vẻ trân trọng.
- Thấy không ?Thật là lai láng hồn quê.Đọc xong,thèm về Việt Nam liền.
- Ừ,Ừ.Anh cũng cảm động và đang nhớ cây đa,bến cũ như em.
-Vậy th́ viết đi.Viết về quê hương.Chứ lăng mạn kiểu tây như anh.Khổ sở lắm !
- ....
- À này ! Sao anh không hỏi phép ai mà cứ lôi người đời vào truyện vậy ?
-....

Đúng là sao quả tạ chiếu tướng anh rồi.Thiện tai.Thiện tai !

Anh phải làm sao cho em vui ḷng với câu phàn nàn cũ kỹ này.Khổ lắm ! Nói măi.Đâu phải ḿnh em chê và xét sử anh đâu,em gái.
Anh nào biết cô dàn bà coi bộ rất đầm,tự nhiên,bạo dạn từ cách ăn nói,đùa bỡn như em lại thích đọc về nét đằm thắm của miền đất phù sa có những con kinh và quăng đường đê dưới bóng dừa.Anh chưa từng thấy em mặc áo bà ba.Anh chỉ thường thấy em mặc đầm trên sàn nhảy quay tít và nhiều khi em đă nhăn nhó,quay nh́n anh trốn trong cái góc tối với cái mắng đùa - '' Nhà quê.Ông giáo làng ra nhảy rock nè.Đi đâu cũng ngồi một đống.Chán ông quá! ''.

Ừ há ! Ông nhà quê hôm nay quả là tới số!Nhưng nghĩ lại.Em có lư quá chừng.Anh đang nghĩ đến lời bài hát của Lennon với Imagine thời hyppy phản chiến.Anh sống,suy nghĩ,hành động xa rời thực tại quá.Đâu phải ḿnh em chê trách anh đâu.
Kẻ nhiều mộng mơ như anh làm ǵ có chỗ đứng với thời đại công nghiệp.Làm việc.Suy Nghĩ.Ăn ưống và Chạy.Chạy cho đến khi tim ngừng và quỵ.

Nhưng dù sao.Anh cũng vui khi có được thêm người độc giả như em.Để anh thoát khỏi những viễn vông,viễn mộng của ḿnh.Biết đâu,lúc ngồi viết,anh sẽ biết ngừng lại,suy tưởng và biết soay sở đổi chiều gió ?

Vậy hả ? Chắc anh phải gác lại cái ư nghĩ viết về t́nh yêu và những cơn điên lăng mạn và '' lăng xẹt '' chẳng béo bổ cho ai cả.
Chịu khó chờ anh chỉnh lại cái nh́n về con đường gập ghềnh của riêng anh nhé.
Anh thèm được đổi hệ và làm đàn bà để yêu thêm h́nh ảnh nữ tính có thể có trong anh.Nghĩ sao ?


5. VIẾT GIỮA CƠN MƯA....



'' Đừng căi nhau nữa,đưa địa chỉ mail đây.Tôi se viết cho bạn ''
- Tớ không có nhiều th́ giờ đọc đâu.Bạn bè gởi đầy vào hộp thơ.Đọc không hết ! .

Không sao.Không sao.Bạn không có th́ giờ đọc th́ tôi viết một ḿnh.Những sáng sớm tĩnh lặng.Căn pḥng nhỏ yên b́nh.Ngồi đọc tin tức loanh quanh ở Net.Vài đoạn văn,vài câu thơ đâu đó.Giữ ḷng ḿnh thanh thản và hưởng những phút giây ḿnh thích.Như một cách sống một đời sống khác.Riêng rẻ !

Đọc và vẫn thèm viết.Buổi sáng.Trời mưa.Gió gào.Tiếng mưa gơ trên khuôn cửa reo vui.Tiếng dương cầm đến từ Bến Nhạc.Đang nghe
'' A Day without Rain ''.Thấy lạ không.Ngồi viết,nghe nhạc,nghe mưa và lời tựa bản nhạc chẳng ăn nhập ǵ với không gian....

Có sao đâu ? Đời sống cần có nhiều điều khác lạ .Một ngày 24 giờ.Đi làm,ăn ngủ,vui sướng,phiền muộn.Tôi chỉ có thế để vun đầy những tháng ngày trên quả đất.Tôi có nhữngđiều bạn không có và ngược lại.
Tôi có những bài thơ nho nhỏ pha ngọt đắng,những đoản văn chạy lang thang trên cánh đồng âm nhạc.Chừng ấy cũng đủ để ḿnh vui.

Mưa vẫn gơ đều trên mái nhà.Những ngón tay tôi không làm ra mưa bay để ướt đẫm những ḍng chữ này.Tiếng dương cầm nho nhỏ đang làm hồn tôi say khướt.Cám ơn âm nhạc,cám ơn văn chương đă giúp tôi được nhẹ nhàng sống.Thêm một buổi sáng,thêm một ngày.

Ngừng viết ở đây.Sẽ tắt máy,sẽ tạm biệt căn pḥng dưới mưa.
Mưa đứng sẵn bên ngoài,mưa sướt mướt dẫn đường tôi đi làm với ca từ
'' A Day with(out)Rain ''.......

đăng sơn.Fr ( ngày mưa )



6. VẪN ĐỌC VÀ ... VIẾT.


Buổi sáng thức dậy sớm.Trời mùa đông tối mờ.Những tiếng động nhỏ nhắc nhở sự sống:tiếng cửa mở ra pḥng bếp,những giọt cà phê chậm răi rơi,tiếng tí tách đồng hồ treo tường...Từng thứ ấy quen thuộc của mỗi ngày.
Mở Outlook Express.Không có một ḍng chữ trả lời.Những hẹn ḥ không thấy bến bờ trở lại.Đời sống này có vẻ khô cằn như những mùa màng hạn hán....Những cánh chim đă bỏ chốn cũ bay mất.Thời xưa,con người dùng bồ câu đưa thư.Bây giờ,điện thoại và điện thư đă thay thế đường chim bay.Chỉ cần vài nút bấm,vài con số,người ta có thể bắc nhịp cầu đến với nhau...

Những đứa trẻ thời hiện đại đă không c̣n viết thư cho nhau nữa.Chúng đua nhau mua và dùng những chiếc điện thoại di động kiểu mới nhất để viết cho nhau.Ở bến chờ Bus,cô gái nhỏ hí hoáy bấm liên tục vào phím máy.Chữ "cassette" đă được thay bằng "K7".Bonjour th́ biến dạng thành
BJ...
Người lớn nếu nh́n vào màn ảnh, chỉ việc lắc đầu,chóng mặt với cách dùng chữ kiểu mới với chi chít mẫu tự codage,mật ngữ .Cô cậu trẻ nhe răng cười với lời giải thích :'' Để tiết kiệm th́ giờ, tiền bạc cũng như để đơn giản vấn đề,chúng tôi chế biến ra cách viết SMS.Ta chỉ việc đọc theo phonotique và giải ngữ "

Trường học,thầy giáo và báo chí đă nhiều lần đề cập đến những thay đổi tai hại do việc dùng texto SMS biến thể trên.V́ dần rồi thế hệ
trẻ- v́ thói quen - sẽ không c̣n viết đúng chính tả và văn phạm nữa !

Lời giải thích của giới trẻ trên máy điện thoại và video di động khả dĩ có thể tạm chấp nhận,nhưng nếu dùng điện thư(email)để viết cho nhau,ta vẫn thấy những chữ viết kiểu ngắn gọn,mật ngữ th́ sao ?
Một bức thư t́nh gởi trên computer cho người yêu,ta có thể đọc thấy kiểu: " Cục cưng ơi ! A.Y.em "Chéri,J'TM bien "...Chấm chấm và chấm chấm......

Nghĩ lại,thấy tội nghiệp cho những người thiếu th́ giờ yêu nhau.H́nh như t́nh yêu là một nhu cầu không cần thiết nữa cho đời sống vội vă và máy móc này.H́nh như chữ t́nh yêu được thốt ra như cái thói quen mua bán một món hàng và ta cũng quen miệng trả gíá,nhất là khi ta lưng lững bước vào ranh giới nửa đời người.
- Tôi không c̣n trẻ nữa để c̣n biết rung động.Một bản t́nh ca,một ḍng thư t́nh chẳng c̣n giống như thời xưa.....
- Bây giờ,một khi đă trải đời,ta không c̣n nỗi vấn vương của thời mới lớn....

Vâng ! Th́ thế.Thực tế và đời sống theo những bon chen,thực tế cứng ngắc,phủ phàng đă giết lăng mạn,nhẹ nhàng và những dịu dàng cân thiết.
Có những người sáng tác trẻ đă không ngần ngại đặt tên cho những bài hát cái tên " Em không yêu anh nữa th́ thôi " hoặc "Chẳng cần nói Yêu" và các ca sĩ trẻ thời trang chỉ cần nhún nhẩy gào thét loạn cuồng với đoàn nhảy múa phụ diễn là xong.

Vâng ! Th́ thế.Show biz phải được đi theo thị hiếu văn minh của phong trào tiêu thụ.Con người không thể đi lùi bánh xe của sự tiến hóa.

Ngồi trong căn pḥng,nghe mưa gơ nhẹ trên mái nhà ( Mưa ,lại cơn mưa sáng sớm - Mưa ! Cả tuần lễ mưa ),tôi loanh quanh đọc lại Lời Ngỏ Sổ Tay của một vị chủ bút tạp chí nguyệt san ở USA.Tờ báo này phải chậm trễ ra hai tháng một lần với lời trần t́nh khốn khổ:

" Báo đến tay bạn đọc với hai tháng chậm trễ,v́ người phụ trách phải đi t́m và làm việc khác để tồn tại.Vừa biên tập,vừa viết bài,xin bài,liên nhạc nhà in,nhà sách kiểu " one-man show"....Nói chung,anh ta vừa dọn nhà vừa hốt rác,đă thấm mệt,không kham nổi sức nặng của sự sống c̣n một tờ báo.Chúng tôi chưa biết phải làm sao để giải quyết cái ách tắc này...."


Đọc xong.Ngậm ngùi cho sự tuyệt vọng cô đơn của người cầm bút,làm báo.Đọc xong,ngán ngẩm tự hỏi ḿnh : Viết để làm ǵ ? Viết cho Ai ?
Từng dấu hỏi đă vang vọng trong những đêm khuya,ngồi một ḿnh.Hàng chữ,trang sách im ỉm như đáy hồn và dịa ngục tối.Nỗi tuyệt vọng và cô đơn của người viết được xem như đáy sâu thẳm.Kêu th́ cứ kêu.Tiếng dội vọng lan ṿng thinh không và có ai nghe ?


7. VIẾT CHO những CÂY VIẾT !


Bàn tay thoăn thơắt chạy trên mẫu giấy,những ngón tay đẹp nhả ḍng chữ cũng rất đẹp chợt ngừng lại.Chao ôi ! Nụ cười xinh nở như đóa hoa hồng trong ánh mắt. " Tôi có thể giúp ông điều chi ? "
Tôi cũng cười đáp trả :
" Rất nhiều điều.Tôi muốn verser những tấm chi phiếu này "
" Rất sẵn ḷng "

Bàn tay,ngón tay lại nhả hoa trên những mẫu giấy nhỏ,những con số hàng dọc,hàng ngang bữa nay thấy dễ thương và không khô khan như mọi ngày.
" Cô có chữ viết rất đẹp.Tuyệt hảo ! "
Tôi buột miệng khen và được nhận thêm một nụ cười rạng rỡ :
" Cám ơn.Ông đă quá khen. "

Những ngón tay h́nh như bối rối chạy nhẹ qua một kẻ gạch.
" Oh ! oh! Xin cô đừng viết sai những con số,tôi sẽ kẹt lắm "
" Ông đừng lo.Bữa nay tôi vui vẻ nên làm việc nhanh nhẹn lắm "
Cô tiếp ngân nhà bưu điện vừa gơ phím máy điện toán vừa trả lời với giọng nói như chim hót.Cây viết màu vàng nằm dài cạnh bàn tay búp măng đẹp và ngoan dịu dàng như tranh vẽ.

Gửi thêm vài phong b́ thư,tôi cám ơn và tặng thêm cho cô một lời khen chót " Sự vui vẻ,tử tế sẽ giúp cô có một ngày đẹp và thoải mái.
H́nh như tôi đă thấy cô lần nào trên TV.Phải không ? "
Cô nàng ngọ nguậy bàn tay trên màu vàng của cây viết.Mở to mắt :
" Vous êtez vraiment un flatteur.Mon dieu ! "
(Trời đất ơi ! Ông đúng là một người hay nịnh.)

Mấy cô đồng nghiệp ở quày bên cạnh cũng phá ra cười.Ai nấy đều vui vẻ với cái không khí tươi trẻ làm tôi lâng lâng hạnh phúc.Để thử lửa với cách tạo niềm vui và niềm hạnh phúc nho nhỏ bao quanh,tôi hỏi xin cây viết màu vàng làm quà cho ḿnh như một bằng chứng hạnh phúc.
Bàn tay mềm mại ấy đưa cho tôi cây viết với lời dặn.
" Cấm ông làm mất đấy nhé "
Tôi gật đầu,ngoan ngoăn nghe lời và chào từ giă với ư nghĩ nhẹ nhàng :" Tôi sẽ dùng cây viết này như một công cụ tạo hạnh phúc.Mỗi ngày viết một ḍng chữ ngắn.Viết về những điều vui,viết về niềm hy vọng,viết về những thứ t́nh cảm đẹp đẽ xuất phát từ trái tim của người cho người.Sẽ viết về những sự chia sẻ vui buồn của mối chân t́nh tự phát sinh từ những điều giản dị nhất của đời sống.

Cây viết chỉ là một món đồ vô tri giác,nhưng nếu dùng nó với những ư nghĩ thiện lành nhất để viết một bức thư an ủi bạn bè,người thân th́ nó sẽ là một trong những món vật quư giá nhất của tâm trí loài người.
Những ḍng chữ nắn nót trên thiệp chúc giáng sinh hay dịp đầu năm mới.Bạn sẽ dùng cây viết , sẽ viết hay đă viết ra sao ?

Cái chủ đề " Viết cho ai và Viết ǵ ? " có cần đặt ra ở đây không nhỉ ? Chúc bạn yêu viết và viết với tất cả tâm hồn của ḿnh.
Hẹn bài viết tới.Nhé.

đ ăng s ơn.Fr

( c̣n tiếp ...)


Alert webmaster - Báo webmaster bài viết vi phạm nội quy
 

 Page  Previous Page  1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30 31 Xem tat ca - Xem Tung trang  

 ndangsonfr
 member

 REF: 714059
 1/26/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai
.







* ẤM ÁP.







-----------------------------------------------



' Một buổi tối êm đềm, với rượu vang d́u dịu và ánh nến ấm áp... '

Đó là một câu viết ở bài về Norah Jones từ một người trẻ viết về âm nhạc .
Đọc ở đây ở đó , để được êm đềm khi thấy ḿnh đang thèm viết - Viết về vài điều êm đềm , nghĩ ḿnh nên copy lại câu viết như sau :
'' Một buổi tối êm đềm, với rượu vang d́u dịu và ánh nến ấm áp trong tiếng nhạc "



Viết trong lúc để máy chạy rỉ rả những bản nhạc êm êm cũng là một cái thú .
Viết từ những ngón tay nhả chữ như mưa rơi trên phím đàn . Viết như th́ thầm tâm t́nh khi cùng người bạn hợp tính, hợp t́nh kéo nhau vào quán cà phê . Chỉ cần quán đừng quá đông người quá và họ đừng mở nhạc loại rock . Đời sống này đă có quá nhiều tiếng động , khi ta ngồi bên nhau, có lẽ ḿnh cần đôi chốc lặng tĩnh .


Lặng và lắng để tôi có thể lắng nghe và hiểu những câu chuyện bạn đang kể .
Bạn kể đi , cho dẫu là chuyện buồn rất buồn hoặc là vài mẫu chuyện vui hóm hỉnh để chúng ta có thể san sẻ cùng nhau .

Ở bạn từ vài câu chuyện , tôi luôn yêu thích một khoảng lặng khi bạn ḍ ư tôi :- Sao , ông nghĩ sao về cái chuyện ông sư hổ mang ấy . Họ sẽ làm rùm beng sau ngày tết ta này ...?

Phải thú thật là tôi rất ' rùa ' khi cần suy nghĩ và tùy trường hợp .



Tùy !
Có ǵ mà quá ngạc nhiên với bao chuyện đời đă xảy ra như thế : Ông rũ áo thoát đời phàm tục nhưng đến một ngày tâm không thể tịnh nên cần chất rung động .
Khi ăn chay quá đáng th́ con người cũng thấy thèm thịt . Nếm vị thịt cá có tiêu hành ớt xong th́ sẽ thèm nữa .
Thèm một cái bóng tối thoang thoảng mùi nhang ngoài chánh điện , ông kéo bà ni cô vào pḥng và tụng niệm .
Nàng ỉ ôi :
- Thầy ! Thầy ! Anh ! Anh ! Đừng mà anh . Lỡ họ biết . Lỡ .....
Thầy toày hoày , thầy hôn lên vai nàng :
- Anh không phải là Phật . Anh là người phàm mà thôi . Em cũng là kẻ phàm .



Hai kẻ phàm quấn vào nhau .Xong chuyện !

Bạn nghe b́nh luận kiểu viết truyện cải lương . Bạn ngó, chưng hửng :
- Ông có kết án họ không ?
- Mèn !



Nhạc trong quán đang t́nh tứ với nhịp piano d́u dặt , cà phê và ly bia đang ngon mà sao ḿnh phải biến thành quan ṭa để định tội và kết án kẻ này kẻ kia .
Bạn uống đi, nghe nhạc với tôi đi . Kệ họ với họ, ba cái chuyện lùm xùm này tôi đă biết từ lâu . Mỗi lần đi ngang cái chùa có chàng sư ấy, tôi lăng, tôi né . Cách hay nhất là lờ đi để khỏi phải nhăn nhó . Xấu lắm !


Thay v́ cau đeo để mất th́ giờ của ḿnh , tôi ḅ về nhà, ngồi vào bàn viết , chế biến một truyện ngắn mang tên là Ṿng Tay Thầy Tu .
Ở câu chuyện ấy , tôi lấy nhân vật chính bằng chủ từ TÔI - Kẻ phạm tội và cố gắng bào chữa cho chính ḿnh . Tôi cố hết sức ḿnh để vào cuộc , từ câu kinh kệ ê a mà trong ḷng chưa tịnh, từ cái nh́n vào bộ ngực của tín nữ và ngửi thấy mùi huơng tóc nào đó để ḷng chợt bâng khuâng không ngờ ....
Gọi thêm cái ǵ để ḿnh uống, tôi nghĩ là ḿnh nên đổi đề tài . Trời bên ngoài đang nhả sương mù . Mùa đông đang c̣n dài lắm .



Khi chúng ḿnh từ giă nhau , trên lối đến băi đậu xe, tôi quay lại thấy ánh đèn chơm chớp sau đít xe bạn với cái vẫy tay : Về nhá . Ngủ ngon !
Cười, ra hiệu gật đầu . Sau đó , đi bộ rất lâu trên một quăng đường khá lạnh , thấy ḿnh nên quay về nhà .


Ngọn đèn đang ấm bên tay phải của bàn viết , tiếng dương cầm nhả bài A comme Amour d́u dặt , đốt thêm ngọn nến có mùi vanille , ngồi trước bàn phím chữ .
Thế là ḿnh có thêm một buổi tối êm đềm để bỏ đi ư nghĩ là sẽ viết bài Ṿng Tay Thầy Tu .


Bỏ là phải rồi.
Thà là viết về những chuyện t́nh b́nh thường, có lẽ đời sẽ vui hơn .





đăng sơn.fr
<




 

 ndangsonfr
 member

 REF: 714354
 2/25/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai
.







Lang Thang với Ư Nghĩ ..





Ở trang riêng , hắn viết trên mặt tấm ảnh minh họa :

( " Tôi không muốn những gợn buồn nho nhỏ trở thành con sóng dữ cuốn trôi đi điều tốt đẹp trong ḷng ḿnh ..." - Ngô Tiến )
.





Phải nói rằng giữa hắn và tôi là 2 kẻ người dưng ở tận nơi xa . Xa lắm . Hắn có lẽ nói giọng bắc khi ghi nơi chốn hắn ở là tại Hà Nội .

Hắn và tôi , chưa ai gặp ai lần nào từ những trang viết ở một chỗ đầy những người trẻ đang say mê truyện kiếm hiệp và xoay quanh phong trào đọc truyện Tàu và tập viết lách y hệt truyện Tàu như khó ḷng thoát khỏi cái bóng của đại thụ ...


Khi cảm thấy kiệt quệ và quá cô đơn kiểu lẻ loi lạc bầy, tôi gặp một số ít người sáng tác có ḷng và hắn ở trong số ít ỏi ấy .....( Những người trẻ viết bằng trái tim Việt , viết thật t́nh ở đám láo nháo ầm ĩ ấy chỉ đếm được chừng những ngón ở hai bàn tay )

Thật đúng như người đời hay nói là : Đa số thắng thiểu số .
Nếu ở môn toán học có tỷ số 70 % về xă hội học th́ câu này rất đúng < Chỉ số ....
Nhưng ở vấn đề nhân văn và văn học th́ sao ?
Để có thể sáng tác sau một hành tŕnh học hỏi , suy luận và đi t́m con đường VIẾT - Ta phải có khuôn mẫu nào và đứng ở lập trường từ tư tưởng nào ?
...


Nằm trong nhóm ' Thiểu Số ' ấy , dĩ nhiên là tôi thua cuộc , hắn , cộng thêm một vài tay viết trẻ khác cũng phải bỏ ra đi .
Ta có nhiều con đường để đi, miễn là ta phải quay lưng khi đă chọn lựa cho dẫu là có lúc nghĩ là vô vọng .
Thời gian là thời gian - có khi là bụi mờ, có khi là thêm - Thêm những bài học .
Ngày hôm kia, từ một chốn tưởng đă như là bụi mờ, hắn, gă viết trẻ tuổi ghé lại chủ đề mang tên Writer của tôi và để lại vài chữ .
Ghé theo đường link mang tên hắn th́ biết là hắn c̣n sống và c̣n viết .
Viết rất nhẹ nhàng , rất giản dị .

VẬY SAO ?

" Tôi không muốn những gợn buồn nho nhỏ trở thành con sóng dữ cuốn trôi đi điều tốt đẹp trong ḷng ḿnh ..." - Ngô Tiến
.


Phải rồi .




đăng sơn.fr
...





 

 Page  Previous Page  1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30 31 Xem tat ca - Xem Tung trang  

  góp ư kiến

 
   

  Kí hiệu: : trang cá nhân :chủ để đă đăng  : gởi thư  : thay đổi bài  :ư kiến

 
 

 


Nhà | Ghi danh Thành Viên | Thơ | H́nh ảnh | Danh Sách | T́m | Diễn đàn | Liên lạc | Điều lệ | Music | Link | Advertise

Copyright © 2017 Vietnam Single & Tim ban bon phuong All rights reserved.
Hoc Tieng Anh - Submit Website Today - Ecard Thiep - Hot Deal Network