|
Là một cô giáo không dạy
môn văn ,yêu thơ nên tôi chỉ vọc vạch đôi chút làm thơ ,trên
diễn đàn các kỹ năng sử dụng máy tính không thạo lắm nên
không thể đăng h́nh và nhiều thao tác khác .Viết văn
cũng khó khăn v́ đó không phải nghề ,câu chuyện tôi sắp
kể dưới đây là chuyện có thật ở quê tôi!
Ở miiền quê nơi người dân chỉ biết một nắng hai sương
với đồng ruộng th́ việc nuôi một sinh viên Đại học là
một sự cố gắng rất lớn của mỗi gia đ́nh ,Vậy mà gia đính
anh chị Nguyễn Văn Tân và chị Hương ở gần nhà Hoà B́nh
lại một lúc nuôi cả 3 đứa con đang học ĐH với một đúă
học lớp 11 .
Anh Tân xây dựng gia đ́nh với chị Hưông và trong ṿng
6-7 năm chị sinh được 4 người con ,3 trai ,1 gái út .
Hăng ngày anh chị làm mấy sào ruộng khoán ,nuôi lợn nuôi
gà ,và giành thời gian cho chị ra phố nhỏ gần nhà buôn
rau cỏ thêm thu nhập nuôi 7 miệng ăn( cùng với một người
cha chông đă ngoài 70 tuổi) .Anh ngày ngày thức khuya
dậy sớm tần tảo ,chị sớm hôm lo gánh hàng rau ,những đứa
con ngoài giờ học rảnh rỗi th́ giúp cha mẹ thêm công
việc .
Tôi c̣n nhớ có lần để mua một hộp màu vẽ ,thằng con thứ
hai đă phải ra vườn rau hái rau thơm của nhà bán để tiền
giành mua hộp màu đó .Trong khi con nhà ḿnh chỉ biết
yêu cầu bố mẹ mua.
Nếu b́nh thường th́ cũng đă khó khăn ,Nhưng oái oăm thay
những đứa con của họ đều học rất giỏi . Thằng thứ 2 ,3
đều liên tục được nhà trường đưa vào đội tuyển thị HS
giỏi của Huyện và Tỉnh .Hầu như năm nào cũng đạt giải
cao trong tỉnh .Mọi người trầm trồ thán phục v́ chúng nó
nghèo vất vả lại học .giỏi . Nhiều lúc con được đưa vào
đội tuyển bố mẹ không dám cho đi v́ sợ không có tiền
nuôi.
Các con lớn dần cung là lúc sức khoẻ của Bố chồng yếu
dần ,chị Hương lại mắc bệnh nặng .Lần lượt hai đứa đầu
vào đại học Bách Khoa Hà Nội .Cũng c̣n may là mấy năm
sau đó anh Tân c̣n lo được cái giấy chứng nhận hộ nghèo
.V́ thế các cháu được miễn học phí và hai cháu cùng ở
trọ một chỗ nên đỡ đôi chút .Thằng thú 3 đỗ vào cấp 3 .Các
quán điện tử mọc ra như nấm ,do ṭ ṃ cháu đă vào chơi
rồi dần dần nghiện internet.Về nhà có ǵ lấy được là bán
sạch lấy tiền chơi điện tử .Người cha lại phải hàng ngày
giám sát con đi học , Sớm dạy lợn già ,sắp hàng cho vợ
đi chợ rồi theo con ra trường học ,Khi con vào lớp học
rồi lại trở về nhà ra động với nào xô thùng quang gánh
ra đồng ...
Khí cha ốm đi viện các anh ,chị em trong gia đ́nh của
anh Tân xúm vào chăm sóc cùng với anh chị ,Vào đúng cái
ngày đi đón ông nội ở bệnh viện về lợi dụng lúc không có
ai ở nhà thằng con thứ ba (tên Hạnh) đă gọi khách hàng
vào bán hết ḥm cáng thóc (2 tạ) Vài hôm sau khi lấy
thóc đi sát gạo anh Tân mới ngỡ ngàng nhận thấy .Ḷng
người cha quặn lên nỗi đau v́ con . Hè nắm năm đó người
mẹ không có tiền ra hàng mua chịu bộ sách giáo khoa cho
đứa út (Sách mới thay nên c̣n đắt) mấy hốm sau thấy nó
đem đi bán luôn ,May hôm đó Hoà Binh gặp ,gọi cháu Hạnh
vào nhà hỏi han tỉ mỉ lư do :
- Nhà cháu có c̣n cái ǵ bán được mang đây cô mua hết
cho? Đến sách học của em cháu con mang bán th́ c̣n ǵ để
mà nói .Cháu không nói được câu ǵ chỉ ngồi khóc ṛng
ṛng và nói rằng cháu nợ quán điện tử ,HB bảo nếu cháu
bỏ được cô sẽ cho tiền trả cho nhà hàng ,cháu đă hứa
những sau đó vẫn không bỏ được ,Tôi có hỏi v́ sao cháu
lại bỏ học chơi như thế ? cháu nói ở trường cấp 3 không
có thầy giỏi để cháu học . Tôi buồn lắm và không dám kể
chuyện này với mẹ cháu mà chỉ tự ḿnh giáo dục cháu .
- Hè năm lớp 11 Cháu ra nhà tôi chọn sách (Nhà tôi bán
sách giáo khoa nữa) Cháu mua rất nhiều sách tham khảo để
ôn thi nhưng không có tiền .Tôi đă cho cháu mang về mà
không hỏi đến tiền nong. Điều đáng sợ nhất là sợ cháu
lại mang số sách đó đi bán nốt .
- Bố mẹ gần như bất lực trước thằng con thứ 3 .
Rồi chị Hương bị bệnh nặng .Không đi lại được do bác sỹ
chẩn đoán là bị lệch đĩa đệm cột sống , đă đi kiểm tra ở
nhiều bệnh viện ,dùng nhiều thuốc mà không đỡ ,Hàng ngày
chồng phải dèo hàng rau ra chợ cho vợ rồi đèo vợ trên
chiếc xe đạp cũ kĩ đến chợ gặp tôi chị Huơng nói :
-Chị ơi chị d́u em ra chỗ kia để em ngồi .tôi ngạc nhiên
lắm , đau đến mức phải d́u đi như vậy và chị Huơng vẫn
phải ngồi bán rau .
Mọi công việc dồn lên vai người chống chẳng lấy ǵ làm
to khoẻ cả .
Chị Hương không thể gắng gượng thêm được v́ bệnh tật ,Gia
đ́nh quyết tâm đưa chị Hương đi điều trị ở bệnh viện
trung ương ,Phải mổ căn bệnh được xác định là có khối U
ở cột sống . sau một thời gian điều trị ,chị Hương đă
được ra viện
Rồi người em kế anh Tân đă đón ông nội về nuôi cho đỡ
gánh nặng trong gia đ́nh .
Ai cũng tưởng là Thằng Hạnh không thể thi đậu Đại học
vậy mà nó thi đỗ ngay năm đầu .Anh Tân lại lóc cóc đi
mua hồ sơ nhập học cho nó .
Không biêt rồi đây anh Tân và chị Hương sẽ xoay sở ra
sao trong hoàn cảnh đó?
.Căn bệnh của chị đă đỡ , nhưng với thân h́nh gầy g̣ ,ốm
yếu ,hàng ngày vẫn ngâm nồi rau giá ra chợ bán kiếm vài
đồng bc rau dưa ,cùng đứa con gái út .Gánh nặng trên vai
anh Tân mỗi lúc một nặng thêm .(3 thằng con trai (thằng
lớn ĐH bách khoa năm thứ 4 .thằng 2 năm thứ 3 .thằng 3
năm thú nhất ,con út lớp 11 ) Thằng Hạnh th́ đă thấy
được sự thiếu thốn trong gia đ́nh dần dần bỏ được việc
chơi điện tử .
Thật là cảm động trước một hoàn cảnh thật đáng khâm phục
-Nh́n những đứa trẻ không lấy ǵ làm to khoẻ ,hàng ngày
phải vật lộn với nhưng khó khăn về vật chất để thành tài
mà thấy ái ngại , Điều này ngay chính bản thân gia đ́nh
Hoà B́nh đă trải qua trong những năm đầu của thập kỉ 80
luac đó các chị em của HB cũng ở trong hàon cảnh đó ,chỉ
khác một điều là nhà HB bố đă hy sinh sớm .V́ vậy HB rất
hiểu và rất thông cảm với hoàn cảnh của họ
Hoà B́nh không biết nói ǵ hơn nữa ,Câu chuyện Hoà B́nh
kể cho các bạn nghe luôn luôn ám ảnh Hoà B́nh . Mong
muốn cho các cháu đỡ gánh nặng về vật chất để an tâm học
tập và có tiền để sắm phương tiện học tập cho các cháu !
Hoà B́nh không quen với việc vận động mọi người làm từ
thiện và không dám đề nghị mọi người làm từ thiện v́ HB
không đủ năng lực và lư luận để xây dựng một đề án cho
việc làm từ thiện ,Mong mọi người thông cảm .HB chỉ biết
kể lại câu chuyện trên mong các nhà hảo tâm có ḷng
thành để giúp đỡ các cháu qua thời ḱ khó khăn !
Địa chỉ liên hệ : Nguyễn Văn Tân
Thồn Hương -Thị trấn Tân Dân – Huyện Yên Dũng -Tỉnh Bắc
Giang
hoabinh07 10/06/07




|