Vietnam Single Tim Ban Bon Phuong  


HOME  -  FORUM  -  REGISTER  -  MY ACCOUNT  -  NEW  PHOTOS  -  BROWSE  -  SEARCH  -  POEM  -  ECARD  -  FAQ  -  NCTT  -  CONTACT



Diễn Đàn
 Những chủ đề mới nhất
 Những góp ư mới nhất
 Những chủ đề chưa góp ư

 
NCTT Những chủ đề mới nhất

NCTT Những góp ư mới nhất
NCTT Website


Who is Online
 

 

Forum > Việt ngữ, lịch sử, văn hóa >> Phim mới: the Vietnam War (bị cấm chiếu ở VN)

 Bấm vào đây để góp ư kiến

1

 rongchoi123
 member

 ID 83872
 9/15/2017



Phim mới: the Vietnam War (bị cấm chiếu ở VN)
profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email -goi thu   Thong bao bai viet spam den webmaster  edit -sua doi, thay doi  post reply - goy y kien
xem sơ ở đây
bấm vô đây

kênh chính thức:
Bấm vào đây

The VietNam War - Chiến tranh Việt Nam gồm 10 tập dài 18 tiếng của hai anh Ken Burns và Lynn Novick:

Tập 1. "Deja Vu (Bóng ma quá khứ)" (1858-1961).
Tập 2. "Riding the Tiger (Cưỡi lưng cọp)" (1961-1963).
Tập 3. “The River Styx (Bên bờ vực tử thần)” (Tháng 1/1964-tháng 12/1965).
Tập 4. “Resolve (Quyết tâm)” (Tháng 1/1966-tháng 6/1967).
Tập 5. “This is what we do (Chuyện đó là b́nh thường)” (Tháng 7-12/1967).
Tập 6. “Things fall apart (Tan ră)” (Tháng 1/1968 - tháng 7/1968).
Tập 7. “The veneer of civilization (Nước sơn văn minh)” (6/1968- 5/1969).
Tập 8. “A history of the world (Lịch sử thế giới)” (Tháng 4/1969-tháng 5/1970).
Tập 9. “A disrespectful loyalty (Trung thành nhưng bất kính)” (5/1970- 3/1973).
Tập 10. “The weight of memory (Trĩu nặng kư ức)” (Từ 3/1973 về sau)
---

The VietNam War sẽ được phát sóng toàn nước Mỹ vào tối thứ bảy (giờ địa phương), tức từ 8:00 sáng chủ nhật 17.9 ở Việt Nam, trên các kênh truyền h́nh của hăng PBS. Loạt phim có phụ đề tiếng Việt cũng được truyền trực tuyến cùng thời điểm công chiếu tại Mỹ.

Alert webmaster - Báo webmaster bài viết vi phạm nội quy
 

 rongchoi123
 member

 REF: 716795
 9/17/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai
Khi nói về t́nh trạng tham nhũng trong quân đội VNCH trong đó có việc hối lộ để tránh đi quân dịch th́ phim cũng nhắc đến câu chuyện luôn được Hà Nội giấu kín: “Một số cán bộ đảng viên gửi con ra nước ngoài để tránh nhập ngũ” và “ai có tiền th́ đút lót để ban tuyển quân tha cho con họ”…

Khi nói đến sự bưng bít thông tin của Mỹ th́ phim cũng cho biết người dân miền Bắc phải “lén nghe đài BBC” để biết những thất bại chiến trường và tổn thất nhân mạng mà báo chí và truyền thông Hà Nội không bao giờ đề cập. Khi nói về việc Mỹ đổ vũ khí và quân bộ vào miền Nam, “The Vietnam War” cũng nói đến việc “320.000 lính Trung Quốc sang phục vụ ở hậu phương miền Bắc”.

Khi nói về hoạt động điệp viên của VNCH trên đất Bắc, phim cũng nói về “các nhóm ám sát Việt Cộng được điệp viên Bắc Việt hướng dẫn, đi lại ngoài đường, mang theo lệnh giết binh lính (VNCH) đang về phép lẫn các thành viên trong gia đ́nh họ” (Huế-Mậu Thân). Và khi nói về vụ Mỹ Lai, phim cũng nói về việc “trước khi rời thành phố (Huế), cộng sản đă hành quyết có hệ thống ít nhất 2.800 người mà họ gọi là bọn quá khích và phản cách mạng” trong sự kiện Mậu Thân 1968…

“The Vietnam War” có phụ đề tiếng Viêt, tập đầu tiên phát sóng tại Mỹ lúc 8pm ngày 17, tức 8am ngày thứ Hai, 18-9-2017, giờ VN. Lịch chiếu có ghi rơ ngày giờ phát lại từng tập. Xin theo dơi lịch chiếu và xem phim tại:

http://www.pbssocal.org/schedule/?program=21568
http://www.pbs.org/kenburns/the-vietnam-war/home/
http://www.pbs.org/show/vietnam-war/


 

 tuatethy
 member

 REF: 716798
 9/17/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai
Đẻ tim hiểu thêm VN war mà hông biết ở Châu Âu xem làm soa
Ngày đi làm từ thứ hai đến thứa sau, chỉ rảnh weekend,
Cả đến 8 tháng 10 mới things fall apart ,

Rồi đến khi nào mới nói hết ra sự thật tại sao bên bị thua thảo của chạy lấy người,
đó cũng là lịch sử cho con chau sau nầy khỏi bị nhầm lẫn,
của phe thắng cuộc truyền truyền một chiều viết sách lịch sử cả 100 ngàn tờ!


Phim làm phim tập chắc

Thanks!


 

 rongchoi123
 member

 REF: 716814
 9/18/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai

Xem có phụ đề Việt Ngữ ở đây

BẤM VÀO ĐÂY XEM PHỤ ĐỀ TIẾNG VIỆT


 

 rongchoi123
 member

 REF: 716815
 9/18/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai


Phần 2 xem ở đây kênh youtube


 

 rongchoi123
 member

 REF: 716817
 9/18/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai


Xem ở kênh youtube

BẤM VÀO ĐÂY XEM phần 2 Ở KÊNH YOUTUBE


 

 hatlinhh
 member

 REF: 716845
 9/21/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai


"The Vietnam war" đă khiến Bộ ngoại giao VN lên tiếng



Không thể phủ nhận rằng bộ phim "The Vietnam war" đang gây được tiếng vang trên TG bởi sự phản ánh chân thực về cuộc chiến. Dĩ nhiên với mỗi người xem đều có cảm nhận khác nhau về bộ phim bởi đây là 1 tác phẩm điện ảnh. Mới đây Bộ ngoại giao VN cũng đă có phát ngôn chính thức về bộ phim này.Tại cuộc họp báo thường kỳ Bộ Ngoại giao chiều 21/9, phóng viên đă đặt câu hỏi về bộ phim "The Vietnam war" đang được phía Mỹ chiếu và đề nghị Người phát ngôn Bộ Ngoại giao cho biết đă xem chưa và có b́nh luận ǵ?
Trả lời câu hỏi này, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng nêu rơ: "Bộ phim này, theo tôi được biết, hiện đang được chiếu trên một số kênh truyền h́nh của Mỹ và nước ngoài.
Về quan điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân Việt Nam th́ đây là cuộc kháng chiến mang tính chính nghĩa và đă phát huy được tính đoàn kết, sức mạnh toàn dân tộc, được bạn bè, nhân dân thế giới hết ḷng ủng hộ, chính v́ thế đă đi đến thắng lợi cuối cùng là thống nhất đất nước.
Những bước phát triển tích cực trong quan hệ đối tác toàn diện Việt Nam - Hoa Kỳ thời gian vừa qua là kết quả của những nỗ lực to lớn từ hai nước và chủ trương của Việt Nam là khép lại quá khứ, vượt qua khác biệt, phát huy tương đồng, hướng tới tương lai.
Cá nhân tôi mong muốn nhân dân Mỹ và các nhà làm phim hiểu được tính chính nghĩa của cuộc kháng chiến và thiện chí của Việt Nam".
Phóng viên hăng thông tấn Pháp đă đặt câu hỏi về việc, thời gian gần đây có nhiều quyết định kỷ luật các cựu quan chức cũng như quan chức đương nhiệm của Việt Nam và các cá nhân này đều có liên quan đến tham nhũng.
Phóng viên đề nghị Người phát ngôn cho biết phản ứng của Chính phủ trước các quyết định kỷ luật, việc khởi tố, bắt tạm giam các cựu quan chức?
Về việc này, bà Lê Thị Thu Hằng nhần mạnh: "Chủ trương của Đảng, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam là kiên quyết đấu tranh, xử lư các sai phạm, vụ việc tham nhũng, tiêu cực, đồng thời, có các h́nh thức xử lư nghiêm minh các đối tượng vi phạm theo đúng pháp luật Việt Nam.
Quan điểm này đă được các lănh đạo Việt Nam nói nhiều lần và báo chí Việt Nam đă đăng tải".


St.





Sao lại Cấm
Phải để cho Thế giới biết Việt cộng là như thế nào chứ
Chính Nghĩa ... hay Man rợ ?




 

 sontunghn
 member

 REF: 716924
 9/24/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai



@Gửi anh rongchoi123 !


Trước hết xin cám ơn anh đă post phim "Vietnam war" .

Tôi chỉ băn khoăn tựa đề "bị cấm chiếu ở Việt Nam"là của anh hay của ai ?

Theo tôi biết bộ phim này bắt đầu được công chiếu ở Mỹ từ ngày 12/9/2017 và chưa hết .

Tôi chưa thấy có thông tin nào ở Việt Nam cấm chiếu phim này .

Dù mới xem phần đầu nhưng tôi có cảm nhận đây là bộ phim tài liệu trung thực mà nhiều vấn đề sự kiện tôi đă chứng kiến .Dĩ nhiên nó không bao giờ nói hết nói đúng được toàn bộ bản chất sự việc .

Theo tôi chả có lư do ǵ Việt Nam phải cấm chiếu !

Truyền h́nh Việt Nam đă chiếu từ lâu phim "Việt Nam cuộc chiến ngàn ngày" ,"Việt Nam một thiên lịch sử truyền h́nh"...Theo tôi nếu không hài ḷng phải là những người đang ở hải ngoại.

Cấm ǵ khi Internet có khắp hang cùng ngơ hẻm Việt Nam?Ai muốn xem vào Youtube lúc nào chả được .

Đôi điều trao đổi với anh có ǵ không phải mong anh thông cảm !

ST


 

 chukimf3
 member

 REF: 716925
 9/24/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai
Đầu đất rongchoi xem đă chưa. Chú Khờ mày chưa thấy lệnh cấm. Sau hơn 40 năm thua trận nhục nhă, nước Mỹ phải xoa dịu bằng phim tài liệu.
Thực ra máu ăn thua làm ǵ. TQ nó sắp kê đít lên đầu Mỹ để ngồi rồi.


 

 rongchoi123
 member

 REF: 716932
 9/25/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai

Phía Mỹ xin chiếu nhưng phía VN không đồng ư nên chỉ chiếu ở lănh sự quáx của Mỹ thôi. Vậy cũng là h́nh thức cấm chiếu rồi. Không muốn công chúng VN biết.

Phim này thực ra không có ǵ mới, nó chỉ thêm vào vụ Mậu thân mà phía VC rất sợ bị phơi bày tội ác. Phim này do làm sau mấy phim khác nên có th́ giờ và kinh nghiệm hơn chứ không phải đạo diễn giỏi hơn.

Mặt khác phim cũng không đầy đủ tiếng nói của hai phía đặc biệt là phía VNCH và cả TQ, quan thầy của VC.

Nhiều người coi phim này không thỏa măn cũng đúng thôi. Nó chỉ là một góc nh́n mà đạo điễn tiếp cận được c̣n những góc khuất khác chưa được tiếp cận.

Tóm lại nếu ai đọc sách hay xem phim khác trước đây rồi th́ thấy không có điểm mới được đưa ra giống như chukimf3 tức là Kim khờ óc ḅ muôn đời vẫn ngu như ngày nào. Thằng Kim óc ḅ vẫn không sủa ra được ǵ mới.


 

 rongchoi123
 member

 REF: 716950
 9/26/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai

Sau đây là một ư kiến đáng xem:

Tôi may mắn được đại diện đài truyền h́nh PBS và Thư Viện địa phương mời vào Ban Điều Hành Thảo Luận (discussing panel) về phim The Vietnam War do hai nhà làm phim Ken Burns và Lynn Novick bỏ ra mười năm thu thập tài liệu để làm ra cuốn phim 18 tập nầy. Phim sẽ được tŕnh chiếu vào ngày 17 tháng 9 năm 2017 trên Đài Truyền H́nh PBS của Mỹ.

Trước lượng khán giả khoảng hơn 200 người, toàn là người Mỹ (trừ cô phụ tá tôi là một bác sĩ trẻ, Quyên Huỳnh). Tôi rất áy náy, nhưng quyết định nhận lời, v́ nghĩ rằng đây là cơ hội để nói lên quan điểm của Người Lính Việt Nam Cộng Hoà về Chiến Tranh Việt Nam. Tôi lên đường v́ ư niệm đó dù biết sẽ không dễ dàng, nhất là ngôn ngữ.

Sau phần tŕnh chiếu, họ hỏi mỗi người trong Ban Điều Hành Thảo Luận một câu. Trong phim có một cựu chiến binh Bắc Việt, tên Bảo Ninh được phỏng vấn, và ông nói rằng trong cuộc chiến tranh Việt Nam KHÔNG có người thắng (no winners). Người điều khiển chương tŕnh hỏi tôi nghĩ ǵ về ư kiến nầy?
Trước khi trả lời, tôi tŕnh bày nhận định rằng muốn biết ai thắng, ai thua phải biết ít nhất ba (3) điều căn bản:
(1) mục tiêu tham chiến của các bên,
(2) Sự tổn thất mà họ trả giá,
(3) và đánh giá trên tổng thể do cuộc chiến gây ra.

Mục Tiêu Tham Chiến
Mỹ tham gia cuộc chiến v́ muốn KIỀM CHẾ Trung Cộng, theo tài liệu Pantagon Papers, một nghiên cứu chính thức của Bộ Quốc Pḥng Mỹ về sự tham dự của Mỹ tại Việt Nam từ 1945 đến 1967 do ông Daniel Ellsberg thực hiện và được công khai trên tờ The New York Times năm 1971, chủ yếu không nhằm bảo vệ sự độc lập của Miền Nam. Bảo vệ Miền Nam là chiến thuật trong chiến lược ngăn chận Tàu. Tài liệu nầy dài khoảng 4000 trang và được liệt kê là Tối Mật và được giải mă ngày 4 tháng 5 năm 2011tại thư viện của Tổng Thống Richard Nixon tại California.

Mục tiêu của Bắc Việt là Giải Phóng Miền Nam bằng vũ lực, để làm bàn đạp cho cuộc bành trướng của cộng sản quốc tế xuống vùng Đông Nam Á. Việc nầy do Hồ Chí Minh thực hiện với sứ mạng là người lănh đạo cộng sản Đông Dương từ năm 1932. Và điều nầy hoàn toàn phù hợp với lời tuyên bố của Tổng Bí Thư Lê Duẩn “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, Trung Quốc”, nếu câu nói nầy đúng sự thật. Đây là sứ mạng của những người lănh đạo cộng sản Việt Nam.
Mục tiêu của những nhà lănh đạo Miền Nam là bảo vệ độc lập, chủ quyền Miền Nam chống lại sự xâm lăng của cộng sản Miền Bắc với sự viện trợ tối đa của Nga, Tàu và khối cộng sản Đông Âu, kể cả Cuba. Nhưng v́ thế yếu, họ chấp nhận và yêu cầu Mỹ và khối tư bản viện trợ để họ bảo vệ lănh thổ, và dân chúng theo họ.

Những Tổn Thất Của Các Bên

Phía Mỹ có 58.307 binh sĩ tử trận, chi tiêu 168 tỷ Mỹ kim (có tài liệu nói 1020 tỷ), 303.604 binh sĩ bị thương, 1948 binh sĩ mất tích và lúc cao điểm của chiến tranh có 543.000 binh sĩ tham chiến. Khi chiến binh Mỹ từ chiến trường Việt Nam về bị dân chúng khinh thị, không đón tiếp trọng thể như những binh sĩ tham gia trong những cuộc chiến ngoại biên khác. Và vết thương chiến tranh chưa hoàn toàn hàn gắn được.

Phía Bắc Việt có 950.765 binh sĩ tử trận, gần 600.000 bị thương, số mất tích không có con số rơ ràng, ước tính khoảng 300 ngàn người… Trong chiến cuộc, Miền Bắc được xếp vào hạng 1 trong 5 quốc gia nghèo nhất thế giới. Và cuộc chiến do Miền Bắc gây ra làm thiệt mạng 2 triệu thường dân.
Phía Việt Nam Cộng Hoà có 275 ngàn chiến sĩ thiệt mạng, khoảng 1.170.000 người bị thương, không có con số mất tích được liệt kê và ngày 30 tháng 4 năm 1975 họ đầu hàng vô điều kiện.

Ai Thắng? Ai Thua?

Từ những phân tích trên, tôi tŕnh bày quan điểm riêng rằng Mỹ đă đạt được mục tiêu Kiểm Chế Trung Cộng, vậy Mỹ là người THẮNG.

Cũng từ phân tách nầy, tôi tŕnh bày cho thính giả rằng Bắc Việt hy sinh gần 1 triệu binh sĩ, gần 6 trăm ngàn người thương tật, 300 ngàn người mất tích, làm 2 triệu thường dân bị chết oan và biến đất nước thành 1 trong 5 nước nghèo nhất thế giới, vậy Bắc Việt là người THUA v́ phải trả giá quá đắt mà Trung Cộng vẫn không nhuộm đỏ được vùng Đông Nam Á. Họ THUA v́ không đạt được mục tiêu.

Việt Nam Cộng Hoà đầu hàng vô điều kiện ngày 30 tháng 4 năm 1975 là người THUA. Theo bài phỏng vấn của Tướng Frederick C. Weyand ngày 12 tháng 6 năm 2006 th́ cuộc chiến bị thua không phải do quân đội kém cỏi mà do những người lănh đạo chính trị ở Washington. Họ thắng trên chiến trường, nhưng thua v́ sự bội ước của đồng minh. Nhưng theo thiển nghĩ, th́ sau khi Hoa Kỳ đă hoàn thành mục tiêu kiềm chế Trung Cộng, họ rút lui bằng sự trả giá của nhiều bên, trong đó có cả binh sĩ của họ.

Kết luận sau cùng của tôi với cử toạ là cả hai phía người Việt đều là kẻ thua, nhất là dân tộc Việt Nam là người thua trong cuộc chiến tranh ủy nhiệm của người cộng sản do Hồ Chí Minh, người cộng sản quốc tế, thực hiện sứ mạng trên sự đau xót vô vàn của dân tộc, làm kiệt quệ đất nước và tạo vết thương lịch sử dù 42 năm rồi vẫn chưa lành và không biết có cơ hội nào để lành vết thương dân tộc nầy.

Một cử toạ hỏi tôi về hậu quả tâm lư hiện tại của cuộc chiến, tôi chỉ đơn giản trả lời “bên thắng cuộc vẫn coi bên thua cuộc là kẻ thù cho dù chiến tranh đă chấm dứt 42 năm rồi”.

Cuốn phim vẫn tŕnh bày những sự kiện mang tính cách tuyên truyền củ rích, dù họ bỏ ra 10 năm sưu tập tài liệu, phỏng vấn một số người trong và ngoài nước. Vẫn trưng tấm h́nh Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên Việt Cộng Bảy Lốp trên đường phố Sài G̣n, vẫn bản củ kết tội tên Trung úy William Calley sát hại 128 thường dân, vẫn chuyện thả bom napalm vào một số làng mạc gây thương tích cho thường dân v.v… Nhưng tôi nói thẳng với họ rằng Việt Cộng pháo kích vào trường tiểu học Cai Lậy ngày 9 tháng 3 năm 1974 làm thiệt mạng gần 200 em học sinh tiểu học sao đoàn làm phim không biết? Trong trận Tết Mậu Thân người cộng sản sát hại gần 6 ngàn đồng bào vô tội tại Huế, sự kiện chấn động cả thế giới mà đài truyền h́nh PBS không hay? Phim vẫn cho rằng công ty hoá chất Dow Chemical sản xuất bom Napalm để dội vào làng giết hại dân lành, tôi thẳng thắn nói với họ rằng bom Napalm không chế tạo để giết dân lành. Và vụ cô Kim Phúc là một trong những nhầm lẫn trong chiến trường như Mỹ đă từng nhầm lẫn ném bom trúng ṭa đại sứ Trung Cộng tại Kosovo 1999, thỉnh thoảng ném bom nhầm tại Iraq, Afghanistan, Syria v.v…, Thậm chí họ c̣n ném bom nhầm vào những đơn vị quân đội của Hoa Kỳ, bắn nhầm binh sĩ Hoa Kỳ v.v…, trong chiến tranh không thế nào tránh nhầm lẫn được. Thế mà bọn truyền thông ḍng chính vẫn cố t́nh vu khống một cách lố bịch, không chút liêm sỉ những sai lầm mà ai cũng có thể nhận thấy. Thảo nào Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump miệt thị họ không oan chút nào.

Sau buổi hội thảo, một sử gia Mỹ tên Bill Laurie gặp tôi và ông nói Bảy Lốp là tên khủng bố đă sát hại 6 người thân của viên chức VNCH, nên bắn Lốp là không vi phạm công ước Geneve.

Có thể đáng lẽ người Mỹ đă rút quân trước 1969, nếu người tư lệnh chiến trường Việt Nam của họ có chiến thuật đúng đắn, khác với chiến thuật “Truy tầm, tiêu diệt” mà Tướng Westmoreland, người được báo chí gọi là vị Tướng bại trận tại Việt Nam (The General Who Lost Vietnam) áp dụng trong nhiều năm. Những nhà b́nh luận quân sự chỉ trích chiến thuật dùng lực lượng hùng hậu để truy lùng giặc của Westmoland là không đúng. Chiến thuật nầy chỉ có kết quả khi đối phương chấp nhận đương đầu. Nhưng quân Bắc Việt vào thời điểm đó, họ tránh né trong những cuộc hành quân lớn, họ rút sâu vào rừng hoặc vượt qua biên giới Cao Miên, Lào để bảo toàn lực lượng.

Nếu họ sử dụng những vị Tướng tài như Tướng Harold K. Johnson, Frederick C. Weyand, v,v,. th́ có lẽ người lính Mỹ đă hồi hương sớm, ít thiệt hại sau khi đă hoàn thành mục đích Kiềm Chế Trung Cộng. Và mức độ thiệt hại mà quân đội hai phía Việt Nam sẽ ít hơn, nhất là con số thiệt hại nhân mạng dân lành sẽ thấp hơn, mức độ nghèo nàn, đói rách, lạc hậu của người dân Việt Nam sẽ ít hơn. Và trên hết hận thù không dai dẳng như ngày hôm nay.

Vấn đề viện trợ quân sự cho Miền Nam cũng góp phần trong chánh sách “phủi tay” của Hoa Kỳ. Từ con số 2.8 tỉ năm 1973, c̣n 1 tỉ năm 1974 và 300 Triệu cho năm 1975. Và cuối cùng, tháng 12 năm 1974 quốc hội Hoa Kỳ quyết định cắt hết viện trợ quân sự, chỉ 55 ngày sau là Việt Nam Cộng Hoà sụp đổ. Không có quân đội nào đánh giặc mà không có vũ khí, hoặc viện trợ vũ khí, chỉ trừ “truyền thuyết” Quân Giải Phóng với tay không bắt được máy bay Mỹ.

Không ai kéo lịch sử lùi lại được. Người gây ra cuộc chiến v́ nhiệm vụ quốc tế cộng sản phải thành khẩn thú nhận trách nhiệm lịch sử. Không chấp nhận hôm nay, trong tương lai lịch sử cũng sẽ ghi lại bởi chính con cháu chúng ta. Họ đọc lịch sử từ hai phía, họ đọc lịch sử thế giới, họ sẽ viết lại sự thật mà thế hệ cha ông họ đă trải qua. Đó là chính sử chứ không phải tài liệu tuyên truyền, xuyên tạc, bóp méo sự thật mà người cộng sản dùng bạo lực để bóp méo và gọi là lịch sử.

Họ phải thành tâm hoà giải hoà hợp với những nạn nhân của họ, với đồng bào trong nước để xây dựng lại sức mạnh dân tộc để chống lại giặc Tàu. Làm chậm trễ sẽ mất nước và tội của họ sẽ chồng chất thêm với đất nước và dân tộc.
Đây là bộ phim phản ảnh một phía, tŕnh bày phân nửa sự thật, không xứng đáng bỏ thời giờ xem. Điều nầy tôi đă viết trên Yahoo, nhưng 15 phút sau bị gỡ xuống. Hy vọng Burns và Novick sẽ đọc và nh́n lại vấn đề, nếu họ muốn tŕnh bày một số khía cạnh thật về chiến tranh Việt Nam./.

Nguyễn Ngọc Sẵng (5/9/2017)


 

 sontunghn
 member

 REF: 716952
 9/26/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai


Tôi không có ư định tranh luận về bộ phim này bởi lẽ ai cũng có quan điểm riêng , mặt khác chúng ta cũng chỉ nghe , biết hoặc hiểu rất ít và phiến diện chưa kể là bị tuyên truyền một chiều .
Lịch sử sau vài trăm năm nưă sẽ phán xét một cách công bằng khi không c̣n ai mang nặng sự thù hận , bảo thủ bởi lẽ sự thật chỉ có một .
Nhưng theo tôi đất nước và dân tộc Việt Nam đă thắng .
Bởi lẽ từ đời Vua Hùng và các triều đại sau này đất nước Việt Nam chỉ là một không bị chia cắt,toàn vẹn lănh thổ .
C̣n nhiều nước như Trung Quốc ,Triều Tiên vẫn chưa thống nhất nên họ sẽ bằng mọi cách để đạt được điều đó .Nếu may mắn như nước Đức th́ không đổ máu c̣n không sẽ c̣n chiến tranh để thống nhất và cũng chả có bên thua bên thắng .
Bởi vậy theo tôi đa số dân Việt Nam vui mừng v́ chiến tranh kết thúc , non sông liền một mối và độc lập.

C̣n chính thể chế độ sẽ đổi thay , đó là quy luật đào thải không ai cưỡng lại được.

ST


 

 LOLEMSAIGON
 member

 REF: 716970
 9/27/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai

Xin chào anh RC và bác ST ạ!

Trong tập 3 của bộ phim, một cựu binh Mỹ nói: "Of course if i were a Vietnamese, I would be on the side of the Viet Cong." 😊


 

 sontunghn
 member

 REF: 716992
 10/1/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai



Không thể tẩy sửa lịch sử chiến tranh Việt Nam


 

 sontunghn
 member

 REF: 717004
 10/4/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai



@ rongchoi123

Hôm qua tôi đang xem phần 10 có việc nên dừng lại ,sau đó xem tiếp th́ phần này biến mất .Tôi vào google , youtube đều không t́m được .Bây giờ chỉ xem được mỗi phần 1 và 2 .

May sao t́m măi lại có trong youtube .

Bạn nào muốn xem tôi gửi đường link :The Vietnam War


 

 rongchoi123
 member

 REF: 717040
 10/7/2017

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi   post reply - goy y kien, dang bai

Đây là lời của một người trong cuộc chiến Việt Nam. Một người VN đi học sử ở Mỹ

*ÔNG GIÁO SƯ DẠY SỬ*

Một chiều cuối năm 1998 tôi vào Trường University of Washington (UW) để đón đứa con gái áp út tan giờ học. T́nh cờ tôi nh́n thấy một ông già đứng chờ xe bên bến Bus. Có lẽ ông cụ lớn tuổi hơn tôi nhiều. Hỏi chuyện, tôi mới hay, ông cụ đă qua tuổi bảy mươi, ăn tiền hưu, và đang học môn Truyền Thông (Communication) năm Senior. Tôi chợt nghĩ, thời gian này ḿnh cũng không bận lắm, tại sao không trở lại trường? Ít ra cũng học thêm được vài điều hay. Thế là, hôm sau tôi nộp đơn xin trắc nghiệm tŕnh độ Toán và Anh Văn để xếp lớp tại Shoreline Community College (Shoreline C. C.).

So với các trường đại học cộng đồng quanh vùng, th́ học phí của Shoreline C. C. tương đối nhẹ.Thật là, không có ǵ diễn tả nổi niềm vui sướng tột cùng của tôi buổi đầu được cắp cặp trở lại trường làm học tṛ. Ba mươi lăm năm sau khi rời ghế nhà trường (1963) để t́nh nguyện vào quân ngũ, tôi đâu ngờ c̣n có ngày được ngồi dưới lớp nghe lời thầy giáo giảng? Xung quanh tôi là những người trẻ tuổi vừa qua bậc trung học. Tôi làm việc mười tiếng đồng hồ một ngày, bốn ngày một tuần lễ. Ngày ngày, vừa tan sở, tôi lại vội lái xe tới lớp. Từ ấy, tôi làm việc full-time, đi học full-time, bận bịu vô cùng. Học kỳ (quater) đầu tiên, tôi ghi danh một lớp Toán, và hai lớp Anh Văn, mỗi lớp 5 tín chỉ (credit). Tôi miệt mài trong công việc suốt ngày, và chuyên cần trong học tập mỗi đêm. Vào mùa thi, tôi thức trắng hai, ba đêm là thường. Tôi ghi danh full-time để thúc đít thằng con út. Thằng nhỏ sợ ông bố theo kịp, nên phải gắng chạy có cờ để thoát lên đại học bốn năm.

Một niên khóa trôi qua. Con đường học hành của tôi đang có vẻ rộng mở thênh thang, th́ bỗng dưng lại quẹo vào một khúc quanh, chỉ v́ mùa Fall 2000 tôi đă ghi danh lớp History 274 “U.S. and Vietnam”.
Tôi “lấy” lớp Sử Kư này với mục đích t́m hiểu xem cuộc chiến tranh vừa qua đă được các sử gia Mỹ ghi chép lại như thế nào? Từ đó, hy vọng biết được phần nào, nguyên nhân v́ sao, giữa đường, Mỹ đă bỏ rơi Việt-Nam, v́ sao chúng ta đă thua trận.

Người từ lâu độc quyền phụ trách lớp Sử 274 là thầy Dan. Trong thời gian dài cả chục năm qua, ông giáo kỳ cựu này đă đào tạo hàng ngàn môn sinh. Những học tṛ của ông sau khi chuyển tiếp lên trường đại học bốn năm, đă trở thành những Thạc Sĩ, Tiến Sĩ. Lâu lâu họ lại ghé về trường xưa, thăm ông thầy cũ.

Lớp “U.S. and Vietnam” mùa Fall 2000 có chừng hơn hai chục học viên, trong đó da trắng chiếm đa số. Có bốn học tṛ gốc Châu Á, gồm hai anh Tàu lục địa, một cậu bé H’Mong và tôi. Bạn đồng lớp với tôi c̣n nhỏ lắm. Họ trẻ hơn mấy đứa con tôi nhiều.

Tôi cứ tưởng rằng những tài liệu lịch sử mà các thầy giáo đem truyền bá, phải nằm trong chương tŕnh đă kiểm duyệt và cho phép của Bộ Giáo-Dục Hoa-Kỳ. Nhưng thực tế không phải vậy. Nền giáo dục của Mỹ đă đi vào tự trị từ lâu. Thầy giáo có toàn quyền lèo lái, hướng dẫn con thuyền học vấn chở học tṛ ḿnh tới bất kỳ bến bờ nào mà thầy đă chọn. Thầy giáo chỉ định sách giáo khoa nào thầy sẽ dạy để chúng tôi mua. Thầy phổ biến những tài liệu nào mà thầy ưng ư.Trong hai phần ba thời gian đầu của học kỳ Fall 2000, mỗi khi nói tới phong trào Việt-Minh, ông giáo sư dạy Sử không ngớt ca tụng HCM như một lănh tụ tài ba, và vô cùng sáng suốt đă khôn khéo hướng dẫn dân tộc Việt -Nam tới chiến thắng thoát ách đô hộ của Đế-Quốc Pháp.

Thầy khẳng định rằng, chính phủ Hoa-Kỳ là nguyên nhân cuộc chiến tranh Đông Dưong lần thứ hai (1954-1975). V́ theo lời thầy, th́ HCM đă 5 lần gửi mật thư cho Tổng Thống Harry Truman để xin thần phục và hợp tác, nhưng Tổng Thống Harry Truman đă từ chối. Thầy cho rằng người Mỹ đă lầm lẫn trợ giúp quân Pháp trở lại tái chiếm Đông Dương trong khi cao trào dân chủ, đấu tranh giành độc lập đang lan tràn trên toàn thế giới, và chủ nghĩa thực dân đă lỗi thời.

Chúng tôi đă được cho xem những đoạn phim cũ về trận Điện Biên Phủ, về Hiệp Định Geneve, và về cuộc di cư năm 1954. Với những trận có âm vang quốc tế như Plei-Me, Khe- Sanh, Kontum, B́nh-Long, Long-Khánh vân vân… chúng tôi chỉ được thấy những cảnh thương vong của quân đội Đồng-Minh và Việt-Nam-Cộng-Ḥa. Trận Mậu-Thân, chỉ là cảnh …nhà cháy, dân chạy loạn. Tất cả những “tư liệu” này đều có thực, nhưng thầy Dan chỉ trưng bày những phần có lợi cho Việt-Cộng. Tôi chưa nghe được từ miệng thầy một lời nói tốt nào cho phía Việt-Nam Cộng-Ḥa. Thầy mô tả Quân- Lực Việt-Nam Cộng-Ḥa như một đội quân kém cỏi về cả tổ chức lẫn khả năng tác chiến. Với thầy Dan, chiến tranh Việt-Nam chỉ là một gánh nặng cho ngân sách Quốc- Pḥng Hoa-Kỳ, một sự phí phạm công quỹ. Đă có đôi lần tôi dơ tay nêu ư kiến bênh vực quân đội ta, chính quyền ta, th́ ông chỉ cười, chỉ tay vào quyển Sử dày cộm,

“Book said!”

Cứ cái điệp khúc “Sách dạy!” đó, ông thầy phản chiến đă lịch sự gián tiếp nhắc nhở cho tôi hay rằng, tôi là một học tṛ, c̣n ông là một vị giáo sư nói có sách, mách có chứng.

Thầy hùng hồn thuật lại những lần thầy tham gia biểu t́nh chống chiến tranh thời 1960s và nặng lời đả kích lệnh động viên ngày đó, đă đưa hàng trăm ngàn thanh niên Hoa-Kỳ vào chỗ chết.

Kết quả hai lần khảo hạch giữa học kỳ (Mid-Term) tôi đều lănh điểm (F) bởi v́ tôi chỉ làm trót lọt phần A, B, C khoanh, c̣n về bài tiểu luận (essay) th́ tôi bị loại thẳng tay.

Cả hai bài đều lănh điểm KHÔNG (0) chỉ v́ tôi đă viết không hợp ư ông thày. Ngặt một điều là, lớp History 274 này bị tính điểm đem lên trường đại học bốn năm. Bị đánh rớt lớp này th́ giấc mơ chuyển tiếp lên University of Washington của tôi sẽ thành mây khói.

Tôi theo học lớp này đúng vào lúc nhà trường đang sôi sục với cuộc vận động bầu cử Tổng Thống. Ông thầy dạy Sử không phải là người độc nhất có ác cảm với chiến tranh, mà Tiểu-Bang Washington tôi đang cư ngụ cũng là thành tŕ của Đảng Dân-Chủ. Tâm sự này kiếm cả trường chắc cũng chẳng có ai thông cảm!

Thời gian này ḷng tôi thật muộn phiền. Tôi tự trách rằng, mùa Fall 2000 có thiếu ǵ lớp tương đương với History 274 mà sao tôi lại nộp mạng vào cái lớp chết tiệt này? Đúng là bỏ tiền ra ghi danh để ngồi nghe người ta chửi ḿnh, chửi quân đội ḿnh. Càng nghĩ tôi càng thấy tức! Thằng con trai thấy ông bố rầu rầu bèn lân la hỏi chuyện. Khi hiểu nguồn cơn nỗi buồn của tôi, nó mới cho tôi hay, năm ngoái nó cũng ghi danh học lớp này, và đă bị một “vố” đau. Để thoát thân, từ bài thi thứ nh́ nó phải viết theo ư ông giáo. Vất vả lắm nó mới kiếm được đủ điểm.

Sau ngày có kết quả khảo hạch kỳ thứ nh́, tôi bỏ công xuống thư viện nghiên cứu, sao chép những tài liệu sử liên quan tới chiến tranh Việt-Nam. Tôi không màng đến vấn đề chuyển tiếp lên University of Washington nữa. Tôi chờ, nếu có cơ hội là tôi sẽ “choảng nhau” với ông giáo phản chiến này một trận, rồi muốn ra sao th́ ra.Tôi lục lạo kệ sách loại chọn lọc (preference) và t́m được một quyển Sử-Kư, trong đó, chứa đựng nhiều tài liệu ghi chép rơ ràng những thành quả mà Việt-Nam Cộng-Ḥa đă thực hiện được. Trong số những tài liệu quư giá đó, có cả một bài đề cập tới đơn vị tôi, Liên Đoàn 2 Biệt-Động-Quân. Tôi vui mừng và cẩn thận photo copy những c thu nhận được để dùng làm bằng chứng khi căi lư với ông giáo sư dạy Sử. Tôi cũng tận dụng thời gian rảnh cuối tuần để sắp xếp cho có thứ tự những điều cần tranh luận. Tôi ghi sẵn những câu phê b́nh, những câu chất vấn thẳng thắn với thầy Dan về cung cách giáo dục học tṛ của ông, và về những tài liệu mà ông đă dùng để trợ huấn.Buổi học áp chót của mùa Fall chúng tôi có một giờ đầu thi A, B, C khoanh. Sau đó thày giáo phát đề bài làm ở nhà. Thời gian c̣n lại, thày sẽ giảng gợi ư cho bài tiểu luận. Bài tiểu luận sẽ phải giao nộp vào đầu giờ buổi học cuối cùng.Vừa nghe chuông giải lao, tôi tiến tới bàn ông giáo Sử. Dù trong bụng đă chuẩn bị sẵn một mớ ngôn từ đao to búa lớn cho một cuộc đấu khẩu sống mái, nhưng tôi vẫn dằn ḷng, nhỏ nhẹ,

– Thưa giáo sư. Xin giáo sư vui ḷng cho phép tôi được tŕnh bày với ông đôi điều liên quan tới sự giảng dạy của ông trong thời gian vừa qua. Tôi có thể làm phiền ông vài phút được không?

Thầy Dan niềm nở,
– Dĩ nhiên là được. Ông có điều ǵ cần cứ nói.

Thấy câu chuyện đă mở đầu trót lọt, tôi mạnh miệng,
– Thưa giáo sư, tôi là một người Việt-Nam tị nạn. Tôi là một cựu sĩ quan của Quân-Đội Việt-Nam Cộng-Ḥa. Tôi c̣n nhớ trong bài giảng đầu tiên, thầy có nhắc đi, nhắc lại rằng, phi vụ đầu tiên của pháo đài bay B 52 trên Cao Nguyên Việt-Nam là vụ oanh tạc Thung Lũng Ia-Drang.Thầy có biết không? Cũng vào ngày hôm đó, tôi đang tập dượt lễ măn khóa sĩ quan Trường Vơ-Bị Quốc-Gia Việt-Nam. Và mười năm sau, trước khi tàn cuộc chiến, vùng đất mà tôi chịu trách nhiệm trấn giữ cũng bao gổm cả cái Thung Lũng Ia-Drang đó.

Thầy chỉ biết tới những trận đụng độ đẫm máu trong thung lũng Ia-Drang qua báo chí, truyền thanh, và truyền h́nh.C̣n tôi là người đă lặn lội mười năm ở đó, đă nhiều lần bị thương đổ máu ở đó, đă rơi lệ vuốt mắt cho nhiều đồng đội nằm xuống ở đó. Trong số những người nằm xuống ấy, không thiếu những thanh niên Mỹ đồng trang lứa với thầy. Nơi đó chúng tôi chiến đấu quên ḿnh từng ngày, v́ nền độc lập của đất nước tôi, và v́ quyền lợi của nước Mỹ.Thầy chưa từng khoác áo nhà binh, chưa một lần có mặt trên chiến trường. Suốt đời thầy không hiểu nổi thế nào là niềm kiêu hănh của một người lính chiến, thế nào là ḷng khát khao chiến thắng, thế nào là t́nh huynh đệ chi binh.

Suốt đời thầy không hiểu được v́ sao hơn hai chục thương binh què quặt của một đơn vị Biệt Động Quân Việt-Nam Cộng- Ḥa phải mở đường máu rút lui mà vẫn cưu mang theo ba người lính Mỹ, trong đó có hai người bị trọng thương; và v́ sao một đại tá Hoa-Kỳ đă đưa thân che chở cho một thương binh Việt-Nam để rồi ông bị mảnh đạn vỡ đầu.Mạng lưới truyền thông thiên Cộng khổng lồ của Hoa-Kỳ đă tiếp tay với bộ máy tuyên truyền của Cộng-Sản Quốc-Tế cố t́nh xuyên tạc, bóp méo tất cả những c liên quan tới nguyên nhân, diễn tiến, và hậu quả của cuộc Chiến-Tranh Việt-Nam. Từ đó, tên Việt-Cộng khát máu HCM đă được tô vẽ, đánh bóng thành một vị lănh tụ đức độ anh minh.

Chính tên sát nhân này và đảng Cộng-Sản Việt-Nam đă giết oan không biết bao nhiêu đồng bào vô tội của tôi trong suốt thời gian ba mươi năm chiến tranh. Nằm trong số hàng trăm ngàn nạn nhân bị giết, tù đầy, thủ tiêu, cha tôi và chú tôi cũng bị chặt đầu trôi sông trong thời gian đó. Nếu chế độ Cộng-Sản là tốt đẹp, th́ đă không có một triệu dân miền Bắc di cư vào Nam sau Hiệp-Định Geneve năm 1954, và sẽ chẳng có những cuộc vượt biên bi thảm của hàng triệu thuyền nhân trên biển bỏ quê hương sau khi Miền Nam rơi vào tay Cộng-Sản năm 1975. Thầy chỉ mới thấy h́nh bé gái Kim Phúc trần truồng, vừa khóc vừa chạy, thân ḿnh phỏng cháy v́ bom Napalm của quân Đồng-Minh đánh lầm vào nhà dân, mà thầy đă thấy xót xa, cho rằng quân Đồng-Minh tàn ác.

Nếu thầy ở vào vị trí của tôi, không hiểu thầy sẽ nghĩ sao? Ngày 18 tháng Tư năm 1974, sau khi tái chiếm Căn Cứ Hỏa-Lực 711, Pleiku, tôi đă tận mắt chứng kiến một cảnh dă man chưa từng thấy. Trong một căn hầm trú ẩn đầy ruồi nhặng, trên chiếc giường tre là cái xác trần truồng của một người vợ lính. Chị bị Việt-Cộng lột hết quần áo, bị hăm hiếp, rồi bị đâm chết bởi nhiều nhát lưỡi lê, ruột gan ḷi ḷng tḥng. Trên nền đất, máu đọng thành vũng. Trong góc hầm là xác đứa con trai hai tuổi của nạn nhân. Cháu bé bị trói hai tay, hai chân bằng dây dù và cũng bị hàng chục nhát lưỡi lê đâm vào bụng, vào ngực. Hai người này vừa theo chuyến xe tiếp tế của đơn vị lên thăm chồng và cha của họ được vài ngày. Họ đă không kịp chạy khi Việt-Cộng tràn ngập căn cứ trưa 15 tháng Tư năm 1974.

Câu chuyện vừa tới đây th́ hết giờ giải lao, học tṛ trở lại lớp. Ông giáo vỗ vai tôi,
– Ông cứ ngồi đây, ta sẽ tiếp tục.

Rồi ông lớn tiếng cho phép lớp nghỉ sớm, để học tṛ có thời gian chuẩn bị bài thi viết. Chờ cho người học tṛ sau cùng ra khỏi cửa, thầy Dan nói nhỏ với tôi,

– Ông hăy tiếp tục câu chuyện của một nhân chứng sống. Tôi mong được nghe thêm. Tôi không ngần ngại, tiếp lời,

– Cám ơn giáo sư. Tôi chỉ nói những ǵ thấy tận mắt, nghe tận tai, và những ǵ xảy ra cho chính bản thân và gia đ́nh tôi để thầy có một nhận định chính xác về cuộc chiến tranh Việt-Nam đă ảnh hưởng như thế nào đối với người dân Việt. Tôi tâm sự với thầy Dan rằng, tôi là một học tṛ tốt nghiệp trung học vào đúng thời điểm đất nước lâm nguy nên tôi đă t́nh nguyện vào quân ngũ để cứu nước. Tôi tóm lược cuộc đời chinh chiến của ḿnh cho ông giáo nghe. Tôi thấy thầy Dan đặc biệt lưu tâm tới những chiến dịch xảy ra trên Tây-Nguyên, và ông có vẻ rất quen thuộc với những địa danh Ban-Mê-Thuột, Pleiku, Plei-Me, Đức-Cơ, Kontum. Nghe tôi nói ở Tây-Nguyên chiến trận, chết chóc xảy ra hàng ngày, ông vội hỏi,

“Mỗi lần ra trận, ông có sợ không?”

Tôi cứ t́nh thực trả lời,
Sợ chứ! Vào chỗ chết, ai mà không sợ? Nhưng tinh thần trách nhiệm đă làm cho tôi quên cái sợ.Thấy ông giáo sư có vẻ muốn nghe truyện chiến trường, muốn hiểu tâm tư người đi trận ra sao, tôi đă không ngần ngại thuật lại hoàn cảnh của tôi trong trận Dak-Tô năm 1969. Cuối trận này tôi đă phải mở khói đỏ yêu cầu máy bay đánh ngay trên đầu ḿnh để cùng chết với quân thù. Vào giờ phút tuyệt vọng nhứt của trận đánh đó, tôi đă nghĩ ǵ, tôi cũng thổ lộ cho ông giáo biết. Ông giáo sư đă từng nghe nói tới cái tên “Đường Ṃn HCM” nhưng chưa bao giờ ông ngờ rằng đó là cả một hệ thống đường giao thông chằng chịt che dấu dưới rừng già dọc Trường-Sơn. Tôi đă chia sẻ với ông những cảm giác hồi hộp, căng thẳng của người có cái kinh nghiệm đi toán Viễn-Thám săn tin dọc biên giới Việt-Miên-Lào từ Khâm-Đức tới Bu-Prang vào những năm 1972-1973.

Ông cũng rất hứng thú khi nghe tôi thuyết tŕnh về kỹ thuật bắn xe tank mà Tiểu Đoàn 82 Biệt Động Quân đă áp dụng trong trận Xuân-Lộc tháng Tư năm 1975. Trận Xuân-Lộc này ông có nghe qua, nhưng ông không ngờ, một trong những cấp chỉ huy trực tiếp của trận đánh lừng lẫy ấy đang ngồi trước mặt ông. Tôi không quên nói tới những lần dừng quân bên xóm làng quê nghèo nàn, nhận những bát nước chè xanh, những củ khoai luộc của đồng bào tôi đem ra mời mọc. T́nh quân dân cá nước ấy đă là những liều thuốc bổ giúp tinh thần chúng tôi mạnh mẽ hơn khi đối mặt với quân thù.Tôi thuật lại cho thầy nghe, trong t́nh thế hoàn toàn tuyệt vọng, chúng tôi đă chiến đấu kiên cường như thế nào.

Và sau khi biết rằng chỉ trong ṿng một tháng cuối cùng, chín mươi phần trăm của quân số hơn năm trăm người thuộc Tiểu Đoàn 82 Biệt Động Quân đă chết v́ tổ quốc, th́ ông giáo đă giơ hai tay lên trời, lắc đầu thốt ra hai tiếng,

“Trời ơi!”

Thầy Dan cũng muốn t́m hiểu xem, sau khi mất nước th́ số phận của tôi và gần một triệu quân nhân, công chức chính quyền Việt-Nam Cộng-Ḥa ra sao. Ông đă trố mắt ngạc nhiên khi biết ra rằng, từ sau tháng Tư năm 1975, khắp đất nước tôi, “Trại Cải Tạo” đă mọc lên như nấm. Cái tên “Re-Education Camp” mà ông đă nghe qua, trên thực tế chỉ là những trại tù khổ sai. Những “học viên” trong các trại đó sống không khác ǵ những con vật, quằn quại với cái đói. Họ bị ép buộc làm việc tới kiệt lực. Tinh thần bị khủng bố, căng thẳng liên miên bởi những buổi ngồi đồng học tập, phê b́nh, bầu bán. Tôi thú thật với ông giáo rằng, trong thời gian đó, tôi chỉ nghĩ tới tự do; làm sao để t́m lại được tự do, dù có chết cũng cam ḷng. Ông giáo đă tỏ ra say mê theo dơi truyện hai lần tôi trốn trại thất bại, cùng những cực h́nh mà tôi phải gánh chịu. Tôi cũng không ngần ngại thuật lại hoàn cảnh của vợ tôi ngày đó, một nách bốn đứa con thơ dại, vất vả, tảo tần nuôi con, chờ chồng trong 13 năm tôi bị giam giữ, tù đầy.

Tôi cho ông giáo biết tôi là người sinh ra tại Miền Bắc Việt-Nam. Tháng 7 năm 1954 gia đ́nh tôi đă cùng gần một triệu người khác di cư vào Nam để trốn lánh Cộng-Sản. Tôi cặn kẽ phân tích cho thầy rơ, sau Hiệp-Định Geneve năm đó, hai miền Nam, Bắc Việt-Nam đă thành hai quốc gia, độc lập và có chủ quyền, có biên giới. Chính HCM và đảng Cộng-Sản Việt-Nam đă chủ trương, phát động và điên rồ theo đuổi một cuộc chiến tranh tiến chiếm Miền Nam . Quân đội và nhân dân Việt-Nam Cộng-Ḥa chỉ làm nhiệm vụ tự vệ. Quân Mỹ và Đồng-Minh vào Việt – Nam là để phụ giúp chúng tôi chống lại một cuộc xâm lược từ phương Bắc.

Chúng tôi thất trận không phải v́ chúng tôi kém khả năng, thiếu tinh thần chiến đấu, mà v́ người Mỹ đă phản bội, nửa đường rút quân, cắt viện trợ. Từ khi người Mỹ rút lui, chúng tôi bị bó chân bó tay, bụng đói mà vẫn phải chiến đấu. Trong khi đó, Miền Bắc lại tràn ngập lương thực, quân dụng, quân nhu, và vũ khí viện trợ từ khối Cộng. Thời gian khởi đầu chương tŕnh Việt-Nam- Hóa chiến tranh, c̣n được cung ứng vũ khí, lương thực dồi dào, chúng tôi đă chứng tỏ khả năng có thể cáng đáng bất cứ nhiệm vụ nào của quân đội Đồng-Minh bàn giao lại.Để chứng minh điều này, tôi mở tờ copy từ quyển History của thư viện, trong đó có sơ đồ các cánh quân Việt-Nam Cộng-Ḥa vượt biên tiến chiếm miền Bắc Cam-Bốt trong chiến dịch B́nh Tây 1, 2, 3 cuối năm 1970 của Quân Đoàn II. Tôi chỉ cho ông cái dấu hiệu quân sự h́nh tam giác có chữ R ở giữa, cạnh trên có ba cọng râu, bên trái là con số 2,

– Đây! Thưa thầy, cuối năm 1970, tại vùng 2 Chiến Thuật, chúng tôi đă đánh đuổi quân Bắc Việt tới bờ đông của sông Mê-Kông trên đất Miên. Ngày đó tôi là người chỉ huy một đơn vị trực thuộc Liên-Đoàn 2 Biệt-Động-Quân. Tôi đă đánh chiếm thành phố Ba-Kev, và đóng quân tại nơi này một thời gian. Chúng tôi đă chứng tỏ rằng khả năng chiến đấu của chúng tôi đă hơn hẳn quân đội Bắc Việt. Nhưng những
năm sau, viện trợ cắt giảm dần. Mặc dầu tinh thần của chúng tôi không suy giảm, nhưng chiến đấu trong cảnh thiếu thốn thường xuyên, chúng tôi vất vả lắm. Tôi xin đan cử ra đây một so sánh để thầy thấy rơ sự khác biệt.

Trước khi Mỹ rút, tháng 6 năm 1968, có một lần tôi đang dàn quân tiến chiếm một ngọn đồi th́ Bộ Chỉ Huy Task Force South của Mỹ ở Đà -Lạt đă bắt tôi ngừng lại để chờ pháo binh và không quân yểm trợ. Tôi đă nhận được một phi tuần hai phi xuất F4C và sau đó là một hỏa tập tám trăm quả đạn đại bác 105 ly trên mục tiêu trước khi xung phong. Mục tiêu đó chỉ rộng bằng diện tích khuôn viên trường Shoreline C. C. này. Chỉ hơn một năm sau khi Mỹ rút, tháng 8 năm 1974, tiền đồn Plei-Me do tôi trấn giữ đă bị một lực lượng địch đông gấp chín lần vây hăm 34 ngày đêm. Plei-Me cũng chỉ rộng bằng trường Shoreline C.C. thôi. Vậy mà mỗi ngày chúng tôi đă hứng chịu từ một ngàn tới hai ngàn viên đạn pháo cối của địch. Để chống lại, ngoài hai khẩu 155 ly của quân bạn yểm trợ từ xa, tôi chỉ có hai khẩu đại bác 105 ly. V́ t́nh trạng khan hiếm, tôi chỉ được phép bắn theo cấp số đạn giới hạn là bốn viên cho mỗi khẩu súng một ngày. Chiến đấu trong t́nh trạng thiếu thốn như thế, chúng tôi vẫn chiến thắng. Thầy nghĩ sao về chuyện này?

Chúng tôi đă chiến đấu cho chính nghĩa như thế đấy, chúng tôi đă hy sinh như thế đấy, và chúng tôi đă bị bỏ rơi như thế đấy. Tôi cũng không hiểu v́ sao người Mỹ phản chiến, trong đó có thầy, lại xuống đường tranh đấu, cổ vũ cho kẻ thù của chúng tôi, và ngược đăi chiến binh của chính nước Hoa-Kỳ? Thầy ơi! Sao thầy lại nỡ nhẫn tâm như thế! Thầy đă tiếp tay với kẻ thù, đâm sau lưng thân nhân và bạn bè đồng minh của thầy. Nhân dịp này, tôi cũng chuyển lại cho thầy nghe tâm sự của anh Bill, một bạn cựu quân nhân Mỹ trở về từ Việt-Nam năm 1973. Anh Bill hiện nay (2000) là Supervisor của hăng mà tôi đang làm việc. Đây là lời của anh ấy,

“Bạn có cảm thông nỗi đau đớn của chúng tôi ngày đó không? Hôm chúng tôi cặp bờ Everett , Washington, dân chúng Mỹ, kể cả những người thân, tiếp đón chúng tôi bằng cách dơ cao ngoắc ngoắc ngón tay giữa! Đi đâu chúng tôi cũng bị nh́n với đôi mắt khinh khi. Bao nhiêu ê chề nhục nhă đổ lên đầu người thua trận. Thua trận đâu phải lỗi của chúng tôi? Có bạn tôi đă buồn mà tự tử. Rồi tôi bị giải ngũ. Thời gian ấy kiếm được một việc làm là điều khó khăn trần ai. Hăng xưởng nào cũng không mặn mà với những hồ sơ xin việc của những cựu chiến binh. Cũng may, có người bạn học thời Mẫu Giáo đă giới thiệu tôi vào làm việc cho hăng này. Lương hướng thời ấy chỉ có 3 USD một giờ cũng đă khiến tôi mừng quá lắm rồi.”

Sau câu chuyện này, tôi chuyển sang phê b́nh cách giảng dạy của ông thầy, tôi nói thẳng với ông giáo sư rằng, bao năm nay ông đă bóp méo lịch sử của cuộc chiến tranh giữa hai miền Nam và Bắc Việt-Nam, làm như thế ông đă phạm tội đối với lịch sử. Cách giảng dạy của ông đă gieo vào trí óc học tṛ những thành kiến sai lầm đối với Việt-Nam Cộng-Ḥa, làm giảm giá trị sự trợ giúp của chính phủ và nhân dân Hoa-Kỳ đối với nước tôi.Cuối cùng, tôi hỏi ông giáo,

-Thầy c̣n nhớ, năm ngoái, có một cậu bé Việt-Nam, mặt mày sáng sủa, lông mày rậm, tóc hớt kiểu nhà binh theo học lớp Sử 274 này không?

– Nhớ chứ! Mỗi lớp chỉ có vài học tṛ Á Châu, dĩ nhiên là tôi nhớ!

– Cậu bé Việt-Nam đó chính là thằng con út của tôi! Năm ngoái, bài tiểu luận đầu của nó bị điểm KHÔNG (0) v́ nó viết theo quan điểm của một người dân Miền Nam. Những bài sau nó phải đổi cách viết, để thầy cho điểm khá hơn. Tôi là cha nó; tôi là một trong những người chứng kiến, tham gia và trực tiếp gánh chịu hậu quả của cuộc chiến tranh vừa qua;tôi không thể làm như con tôi được. Tôi đă nói hết những đều cần nói với giáo sư, và tôi sẵn sàng chấp nhận hậu quả.

Ông thầy dạy Sử như bừng tỉnh cơn mơ,

– Tôi tin lời ông, v́ chẳng có lư do ǵ để ông nói dối. Có điều là, từ đó tới nay, hơn hai mươi năm dài, kể từ ngày những gia đ́nh Việt-Nam đầu tiên tới định cư ở Hoa-Kỳ, chưa ai nói cho tôi nghe những điều này. Có thể, người ta muốn quên đi quá khứ, hoặc là người ta không có can đảm nói ra. Tôi đă hiểu, và tôi phải cám ơn ông. Ông quả là một chiến binh thực thụ.

Nghe được những lời nói chân t́nh từ miệng ông giáo sư, ḷng tôi cảm thấy ấm áp lạ lùng. Trước mắt tôi, ông đă thành một người bạn đồng minh, ông đưa bàn tay hộ pháp ra cho tôi bắt,

“Thưa người chiến binh. Ông vừa lập một chiến công!”

Đêm ấy trên đường về nhà, ḷng tôi rộn ràng như thuở nào giữa sân vận động Pleiku, sau chiến thắng Plei-Me, tôi đă đứng trước một đoàn hùng binh, quần áo hoa rừng, nhận những ṿng hoa rực rỡ, tai nghe bản nhạc “Bài Ca Chiến Thắng” do ban quân nhạc Quân-Đoàn II ḥa tấu.

Ngày chấm dứt mùa Fall năm 2000 ông thầy dạy Sử tươi cười trao cho tôi bản tổng kết cuối khóa, trên đó điểm trung b́nh (GPA) lớp History 274 của tôi ghi 4 chấm (4.00).

Cuối mùa Spring 2001 tôi dự lễ cấp văn bằng tốt nghiệp A. A. nơi vận động trường có mái che của Shoreline Community College. Khán đài đông nghẹt thân nhân. Vợ tôi và bốn đứa con tôi cũng có mặt ngày hôm ấy. Khi người điều hành gọi tên tôi lên bục để nhận văn bằng, cả hội trường đều ngạc nhiên v́ thấy nơi hàng ghế giữa của khu giáo sư có tiếng ai gào lên như tiếng sấm,

“Long! I’m proud of you!”

Đến lúc bà Hiệu Trưởng bắt tay tôi th́ ông giáo Dan đứng dậy, bắc loa tay hướng về sân khấu,
“My soldier! I’m loving you!”

Ông là một người cao lớn. Trong chiếc áo thụng đen, trông ông dềnh dàng như nhân vật chính trong phim “Người Dơi”.

Những người có mặt trong hội trường buổi ấy đều quay mặt nh́n về hướng ông giáo, ai cũng ngạc nhiên v́ hành động phá lệ của một ông thầy xưa nay nổi tiếng là mô phạm. Thấy ông giáo Dan réo tên tôi ầm ầm, vợ con tôi và những khán giả ngồi trên khán đài cũng vỗ tay, reo ḥ, la hét theo. Hai năm sau, khi tốt nghiệp B.A. từ University of Washington, tôi về thăm và báo cho ông biết, ông vui lắm.

Từ đó cho tới khi tôi ngồi viết lại những gịng này (2011) hàng chục ngàn học tṛ đă tới, rồi giă từ Shoreline Community College. Và chắc chắn, hàng trăm lượt người trẻ tuổi đă đi qua lớp History 274. Mười một năm qua, tôi vẫn nhớ buổi tối năm nào, tôi với ông giáo sư dạy Sử đă ngồi tâm sự với nhau. Lời khen của ông, mà tôi quư như một tấm huy chương, vẫn c̣n văng vẳng,

“Thưa người chiến binh. Ông vừa lập một chiến công!”


Seattle tháng 7 năm 2011
Tác giả: Vương Mộng Long-K20


 
  góp ư kiến

 
   

  Kí hiệu: : trang cá nhân :chủ để đă đăng  : gởi thư  : thay đổi bài  :ư kiến

 
 

 


Nhà | Ghi danh Thành Viên | Thơ | H́nh ảnh | Danh Sách | T́m | Diễn đàn | Liên lạc | Điều lệ | Music | Link | Advertise

Copyright © 2017 Vietnam Single & Tim ban bon phuong All rights reserved.
Hoc Tieng Anh - Submit Website Today - Ecard Thiep - Hot Deal Network